Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

Truyện ngắn Ý tưởng chiều tà

Ý tưởng chiều tà

Tác giả: Nguyễn Đức Sơn

"Hãy cứ nén lại một chút, có gì bực đâu", nghĩ vậy, Tâm đứng tỳ tay lên cửa sổ toa tàu hạng nhì nhìn bao quát cả khung cảnh bên phải nhà ga. Bên hông trái con tàu mang chàng đến, một đoàn tàu khác vừa khởi hành. Hồi còi của chiếc đầu máy chạy bằng diesel tạo nên âm điệu buồn riêng. Trước kia Tâm tưởng chỉ có thứ còi trang bị trong những chiếc tàu cũ – thứ chạy bằng máy hơi nước – mới có thể gây nên tác động nào đó thấm vào tâm hồn anh.

Truyện ngắn Yêu Hoa

Yên Hoa

Tác giả: Ngọc Giao

Nửa giấc yên hoa cười mộng cũ
Hai hàng si lệ khóc tình xưa. 
- Bà đã về ạ. Mời bà vào hàng nhà cháu xơi chén nước. Có riêu cua ngon lắm. Rước bà vàọ
Người đàn bà đon đả chào mời cô gái tỉnh thành. Quế cười không đáp.

Truyện ngắn Yêu

Yêu

Tác giả: Nguyễn Thị Thanh Bình

Nó lầm lì vào phòng thi, có cảm giác xấu hổ với mọi người trong phòng. Từng là một sinh viên gương mẫu có tiếng, lãnh học bổng loại A mà cũng vào phòng thi lại như ai, thật xấu hổ. Một đứa con gái len lén nhìn nó với ánh mắt ghen tị sao ấy. Khẽ cười khẩy, nó liếc số báo danh của đứa con gái kia,

Truyện ngắn yêu Anh Như Yêu Màu Nắng

yêu Anh Như Yêu Màu Nắng

Tác giả: Như Quỳnh Phùng

N gười lớn hơn nó 5 tuổi, mang một vẻ lạnh lùng và làm cho người khác cảm thấy khó gần, nhưng thực tế với nó lại thấy ngược lại. Người lớn bận rộn với hàng đống công việc khác với một con bé đang là sinh viên năm hai như nó còn mải mê rong chơi.

Truyện ngắn Yêu Chỉ Một Lần

Yêu Chỉ Một Lần

Tác giả: Bình Huyên

Bạch-Liên ngồi một mình trong phòng y tế. Người nữ sinh cuối cùng đến xin thuốc nhức đầu vừa đi ra. Nàng ngước mắt nhìn lên cuốn lịch treo trên tường quét vôi màu xanh lá cây nhạt. Tờ lịch của ngày hôm trước thứ Ba 21 tháng 6 năm 1972 đã được xé đi, trước khi nàng vào phòng này.

Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

Truyện ngắn Yêu cho tới chết

Yêu cho tới chết

Tác giả: Mầu Hoa Khế

Mẹ Ân, người đàn bà có gương mặt lạnh lùng đang ngồi chờ nàng trong quán nước. Tịnh An ngập ngừng bước vào, bà ra dấu bảo ngồi xuống ở chiếc ghế đối diện. Bà không cho Tịnh An có cơ hội nói một lời nào cả. Giọng bà quyết liệt dứt khoát . 
- Ân con tôi, Chúa đã chọn con đường cho nó, xin cô hãy để cho nó với con đường tu hành sau này. Đừng tìm nó nữa, vài hôm sau chúng tôi sẽ đi qua Pháp . 

Truyện ngắn Yêu chồng

Yêu chồng

Tác giả: Mỹ Dung

Ngày đầu tiên đi làm, tôi được sự hướng dẫn tận tình của chị Khanh, đó là một người đàn bà khoảng 33 tuổi . Chị Khanh không đẹp một cách nổi bật, nhưng ở chị toát lên một vẻ gì đó thật quyến rũ, cái đẹp của "gái một con trông mòn con mắt", cái đẹp của người phụ nữ sớm vào đời, phải chống chọi và vật lộn với những khó khăn, phải bương chải với cuộc sống .

Truyện ngắn Yêu Dấu Tan Theo

Yêu Dấu Tan Theo

Tác giả: Mầu Hoa Khế

T iếng trống trường dồn dập vang lên báo đã tới giờ tan học . Cả đám học sinh như bầy ong vỡ tổ vội vã đứng lên cười nói ôm cặp ra về .Cả một sân trường huyên náo , nhỏ Huệ ra dấu bảo tôi chờ nó như có chuyện muốn nói .

Truyện ngắn Yêu Dấu Xưa

Yêu Dấu Xưa

Tác giả: Lê Thị Nhị

Bốn mươi ngàn, tức là bốn đồng tiền Mỹ, Thúy sẽ được bác phu xe chở đi vòng quanh thành phố Hà Nội trọn ngày và Thúy muốn đi đâu thì tùy ý. Nhất định là Thúy sẽ ngừng lại ở cửa nhà của Toàn rồi. Căn nhà có giàn hoa thiên lý ngào ngạt hương thơm đã ghi dấu một quá khứ ngọc ngà của nàng thời học trò áo trắng. Qúa khứ êm đềm, thơ mộng đã bám chặt vào tâm hồn Thúy, chẳng hề nhạt phai theo năm tháng. 

Truyện ngắn Yêu Hoa

Yêu Hoa

Tác giả: Quỳnh Chi

1. 
Người Nhật từ xưa vốn vẫn yêu thiên nhiên và lẽ đương nhiên là họ cũng rất yêu hoa. Tuy nhiên, có lẽ tình yêu thì muôn màu muôn vẻ, nên mỗi người có thể yêu hoa theo một cách khách nhau, mà nhất là giữa nàng và bà hàng xóm của nàng thì khác nhau lắm. 

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

Truyện ngắn Yêu Hoa - Yêu Gió - Yêu Trăng

Yêu Hoa - Yêu Gió - Yêu Trăng

Tác giả: Ngọc An

Tiếng phi cơ hạ cánh rào rào trên phi đạo, Thy giật mình nhảy nhỏm khỏi ghế ngồi để ngắm nhìn thành phố thân yêu đã suốt một thời nuôi nấng ấp ủ nàng… 
Trời về khuya khí hậu mát mẻ, cảnh vật im lìm ngoài tiếng động cơ hạ cánh, bởi vậy Thy thích du lịch Việt Nam vào thời điểm này…nàng khoan khoái thở một hơi dài nhẹ nhõm,

Truyện ngắn Yêu kẻ sát nhân

Yêu kẻ sát nhân

Tác giả: Rose Deshaw

Jerry Martin có phải là người của tôi sau ngày Valentine năm nay? Tôi 
không biết. Sáu tháng trước, trong một hội nghị chuyên đề đông người, 
khi đôi mắt xanh sâu thẳm của anh nhìn tôi, tiếng nhạc đã vang lên. 

Truyện ngắn Yêu Không Hối Hận

Yêu Không Hối Hận

Tác giả: Nguyễn Thế Duyên

H ọ dừng lại ở ngã tư đường, anh chìa tay ra cho Mai. 
-Thôi ! anh phải rẽ ở đây rồi. Em về nhé, hy vọng có một ngày được gặp lại em. 
Mai chìa tay ra cho anh, anh nắm lấy tay cô. Cô thoáng rùng mình. Có một luồng điện từ bàn tay mạnh mẽ của anh truyền lan khắp cơ thể. Anh giữ tay cô lại hơi lâu trong tay mình, mắt nhìn vào cô ngần ngừ như chất chứa một điều gì muốn nói. Cô để nguyên tay mình trong bàn tay của anh, nín thở. 

Truyện ngắn Yêu lần cuối cùng

Yêu lần cuối cùng

Tác giả: Lisa Cannos

Cathy mệt mỏi mở cửa nhà. Một tiếng thở phào thoát ra khỏi đôi môi cô. Một ngày dài ở văn phòng đã qua. Căn nhà yên lặng. Quá yên lặng. Tiếng chân cô vang dội trên nền đá hoa. 
“Căn nhà chết tiệt này quá lớn cho một người”.

Truyện ngắn Yêu Muộn

Yêu Muộn

Tác giả: Quang Khánh

Lau xong khuôn mặt đẫm mồ hôi, nhìn thấy người chủ quán đang lúi húi sau tủ hàng, tôi liền cất tiếng gọi: 
- Cho cốc nước chanh ông chủ ơi! 
- Vâng! Có ngay đây ạ! 

Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

Truyện ngắn Yêu ngày Cá tháng Tư

Yêu ngày Cá tháng Tư

Tác giả: Dương Lệ

T ôi bảo yêu cậu ấy trong ngày Quốc tế nói dối 1-4. Cậu ấy trừng mắt lên giận dữ nhìn tôi: 
- Thế rốt cuộc là cậu yêu mình hay là không? Tình yêu mà cậu cũng có thể sử dụng làm trò đùa ư? 
Tôi ấp úng, mặt đỏ bừng: 
- Mình… mình… thích cậu thật mà. Tại hôm nay là ngày nói dối nên mình mới… Mình… mình sợ. 
Cậu ấy chợt phá lên cười làm tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên. Cậu ấy nói: 

Truyện ngắn Yêu Người Ngoại Đạo

Yêu Người Ngoại Đạo

Tác giả: Ấu Tím

Cứ một rằng yêu, hai rằng yêu, ba rằng yêu mà cứ giận lên giận xuống , cứ trách cứ móc chuyện chẳng đâu vào đâu . Xem lại đi có phải tình yêu còn nguyên si trọn vẹn như hồi xưa không ? Cái hồi tóc còn dài cho hát bài Suối Tóc của nhạc sĩ Văn Phụng mải mê, cái hồi áo còn thướt tha cho ngâm nga thơ Nguyên Sa thơ Du Tử Lê không chán , cái hồi theo mòn cả con dốc đến trường . 

Truyện ngắn Yêu nháp

Yêu nháp

Tác giả: Đoàn Thạch Biền

Hai mươi mốt tuổi mà chưa biết yêu thì đúng là "anh em ruột thịt" với con cù lần. Nhưng con cù lần là con gì há ? Bạn khỏi phải mất công vào sở thú tìm kiếm nó. Bạn cứ nhìn mặt tôi thì rõ. Thật đáng buồn, tôi đã giống y chang con vật lù khù đáng ghét đó. 

Thứ Ba, 27 tháng 5, 2014

Truyện ngắn Yểu nương tái thế

Yểu nương tái thế

Tác giả: Vương Thao

Một ngọn đèn xanh lửa đóm, hắt hiu tranh sáng với loài ma, 
Bao phen dặm cát bụi hồng, tất cả khêu cười cho lũ quỷ Liễu Tuyền Cư Sĩ BỒ TÙNG LINH 

C hu Vị Hoàng tự là Bích Thần, hiệu là Trọng Du, người Kim Lăng, vốn dòng dõi thế gia đại tộc, nhưng đến đời Hoàng thì gia đình bắt đầu sui vi sa sút, trở thành bình dân. Nhưng Hoàng vẫn tự coi là con nhà gia thế, thường tỏ ra ngạo mạn, khinh đời.

Truyện ngắn Yêu Sống

Yêu Sống

Tác giả: Nguyễn Văn Thọ

Sang tháng ba giá rét, một đêm mưa xuân về. Sớm ra vạn vật bừng thức. Nước ở các lạch nhỏ quanh vườn ấm, trong vắt lạ thường... 

Nhiều loài cây, hoa, cỏ bất ngờ mươn mướt, mởn mởn những mầm non. Khắp nơi phơi phới, lên đầy xuân sắc. Gió cũng hây hây mới. Gió mang theo mùi hương ngan ngát, da diết và rất đỗi thân thương của những nụ hoa tinh khôi, những chùm hoa bưởi chớm nở,

Truyện ngắn Yêu Thật Sự

Yêu Thật Sự

Tác giả: Hoàng Anh Tú

"Không phải phép thử nào cũng là một kết quả đúng. Nhưng trong tình yêu nên có những phép thử để biết rằng ta có thể đã sai…" 
Hoàng thích cái cách Nguyên phập phồng cánh mũi nghiêng nghiêng nhìn mình như thế.

Thứ Hai, 26 tháng 5, 2014

Truyện ngắn Yêu Thương Để Lại

Yêu Thương Để Lại

Tác giả: Hoài Vi

Kính dâng Hương Hồn Bố 
(Chuyện Đời như nước chảy hoa trôi 
Lợi danh như bóng mây chìm nổi 
Chỉ có Tình Thương để lại Đời.) 

Truyện ngắn Yêu Thương Quay Về

Yêu Thương Quay Về

Tác giả: manly8x

C ô lang thang trên những con đường quen thuộc xưa cũ...cố tìm lại cho mình một chút cảm xúc của năm xưa...đã lâu lắm rồi cô đã không còn cảm nhận được những cảm xúc ấy...anh của bây giờ khác rất nhiều anh của ngày xưa...cô thở dài...cố bước mà lòng xót xa.. 
Anh lái xe chạy quanh các con phố đông người...mong cho cảm giác trống rỗng không còn vây lấy anh...không biết từ khi nào anh và cô không còn đi cùng với nhau...anh cũng thấy mình không còn lãng mạn như trước...anh cảm thấy bế tắc vời cuộc sống hiện tại...khi về nhà đối diện với cô... anh chẳng thể nói với cô được điều gì...có phải vì anh đã đổi thay..? 

Cô rất thích cái cách nói chuyện của anh..rất hài hước và thông minh...mỗi khi cô buồn chẳng ai khác ngoài anh có thể làm cho cô cảm thấy vui trở lại..ở bên anh cô cảm thấy mình thật sự hạnh phúc...dường như cô cảm thấy mình lớn hơn sau những lần nói chuyện cùng anh...anh từng trải và có nhiều hoài bão...cô tin anh.. 
Anh yêu sự ngây ngô của cô...anh thích được vuốt mái tóc của cô...thích nhìn thấy cô cười...thích cái giọng nói trong veo của cô...ở bên cô anh tìm được cảm giác bình yên...anh thấy mình như được trẻ lại...và đặc biệt anh yêu đôi mắt của cô...đôi mắt đượm buồn...một nỗi buồn mà anh không thể biết được...và anh đã từng hứa sẽ làm cho đôi mắt cô sẽ vui như khi cô cười..anh tin anh sẽ làm được... 

Cô bước vào quán cà phê năm xưa...nơi lần đầu tiên cô và anh gặp nhau...3 năm trôi qua..nhưng dường như mọi thứ vẫn không thay đổi nhiều lắm...vẫn chiếc ghế..vẫn cái bàn ấy...cô còn nhớ ở góc bàn phía bên tay phải cô là anh của ngày xưa ngồi đó...cô tìm đến chỗ ngồi của cô khi xưa...gọi một ly cafe...và cô đợi.... 
Anh bước vào nhà sau khi chẳng biết phải đi đâu...anh mệt mỏi ...anh chẳng hiểu tại sao anh lại làm vậy với cô...anh né tránh cô...sợ những câu hỏi của cô mà anh chẳng thể trả lời..sợ những lời hỏi thăm..quan tâm của cô...sợ những giây phút im lặng của anh và cô..anh thấy dường như anh quá mâu thuẫn với chính những cảm xúc của mình.... 

Căn phòng tối...vắng vẻ...có lẽ cô vẫn chưa về...anh với tay lấy cái hộp quẹt và châm điếu thuốc...buôn mình xuống chiếc ghế sofa ..hít một hơi thật sâu và từ từ nhả ra những làn khói trắng...đắng buốt...anh nhìn khắp căn phòng...bất chợt dừng lại ngay trước mặt anh một lá thư được xếp ngay ngắn trên bàn...anh vội vàng bật đèn lên và bắt đầu đọc...là lá thư cô viết cho anh... 

-------- 

3 năm về trước...cô và anh gặp nhau cũng tại một quán cà phê ..khi đó anh nhìn thấy cô ngồi một mình...tay ngồi xoay xoay ly cà phê...mắt nhìn vào một nơi xa xăm nào đó...lúc đó anh đã không thể ngăn mình bước đến làm quen với cô...anh tò mò vì bị thu hút bởi đôi mắt chất chứa những nỗi niềm của cô ... 

“ Chào em..hình như em đang ngồi uống nước chỉ một mình...?” 

“ Uh...tôi đang cần sự yên tĩnh...” Cô lạnh lùng trả lời anh... 

“ Oh....em có cần thuê anh ngồi đây để canh giữ sự yên tĩnh cho em không ...?” anh nói cùng với cái nháy mắt như muốn chọc cô cười.. 

Cô nhìn anh..thoáng cười...anh khá tự tin và vui tính.. nhìn dáng vẻ bề ngoài của anh khá chững chạc với mái tóc được vuốt ngược ra sau..gương mặt sáng và nụ cười khá kiêu ngạo... 
Và rồi từ đó anh nhẹ nhàng đến bên cô như những cơn mưa phùn cuối thu...và cô yêu anh...yêu ngay khi anh ngỏ lời muốn được ở bên cạnh cô...được chăm sóc và quan tâm đến cô suốt đời... 

Yêu anh..cô cảm thấy thật bình yên và hạnh phúc...anh có đủ mọi cách để có thể làm cho cô cười...có khi anh như những đứa trẻ tay cầm một chùm bong bóng đủ màu sắc với những lời nhớ nhung và yêu thương dành tặng cho cô..cô cảm thấy như mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất vì được anh yêu....và rồi anh cưới cô...một đám cưới thật hạnh phúc đúng như cô mong ước đã đến..cô ngất ngây trong niềm hạnh phúc ấy...! 

“ Gửi anh..! 
Có lẽ anh sẽ hơi bất ngờ khi nhìn thấy lá thư này phải không anh..? Đây là lần đầu tiên em viết thư cho anh...em muốn viết lá thư này bởi vì em đã không thể nói được điều gì với anh...nói đúng hơn là anh đã không muốn em nói...anh luôn muốn né tránh em...anh có biết được cảm xúc của em lúc đó không anh...? 
Khi anh đọc được những dòng này là lúc em đang ngồi với một người đang rất yêu em...vâng..đúng vậy đó anh..em đang hẹn hò với anh ấy..nhưng anh khoan hãy phán xét em...anh nên đọc tiếp những gì em đang viết cho anh...đây là những suy nghĩ của em..là những gì em muốn nói cho anh biết...những điều mà em chỉ có thể viết...không thể nói được với anh... 
Không biết anh có còn nhớ khi mình sắp cưới nhau anh đã nói gì với em không anh...? anh hứa sẽ mang đến cho em thật nhiều hạnh phúc phải không anh..nhưng anh àh...nỗi buồn mà anh mang đến cho em còn nhiều hơn gấp nhiều lần hạnh phúc mà em đã từng có với anh...đâu rồi những lời nói yêu thương ngọt ngào...những cử chỉ lãng mạn mà anh đã từng mang đến cho em...hay anh nghĩ là cưới nhau rồi những điều đó không còn quan trọng nữa..nó chỉ phù hợp với những ai đang yêu mà thôi..không phải vậy đâu anh à..em cần lắm chứ..cần để biết rằng anh vẫn còn quan tâm và yêu em..nhưng những điều ấy bây giờ thật xa xỉ đối với em...anh quá lạnh nhạt và hờ hững...anh có biết những đêm dài chờ anh về cùng những món ăn mà em đã cất công dậy thật sớm để chọn những con cá tươi nhất..những bó rau xanh nhất để nấu cho anh...chờ cho đến khi nhìn những món ăn lạnh ngắt mà lòng em cũng nguôi lạnh dần theo...anh đã từng đêm dập tắt đi những hy vọng tình cảm trong em.... 
Có phải anh nghĩ rằng vì tương lai của chúng mình..vì hạnh phúc của con cái chúng ta mà anh phải như vậy..nên anh đâu còn thời gian để mà phải quan tâm..phải chăm sóc..nhưng hiện giờ anh có biết em đang ở trong một căn nhà quá rộng lớn mà trái tim em thì quá nhỏ bé và lạnh lẽo...em đã thật sự cố gắng mang đến những niềm vui dù là nhỏ nhất cho anh..nhưng dường như anh không còn một chút thời gian nào để mà cảm nhận nó... 
Hay là cuộc sống hiện tại quá đơn điệu khiến cho anh cảm thấy nhàm chán..chẳng còn cơ hội nào để mà anh có thể lãng mạn...hài hước với em...em biết những suy nghĩ và cảm xúc của anh lúc này..vì chính em cũng có những cảm xúc ấy...nhưng anh đã không chia sẽ cùng với em..có lẽ em đã không còn quan trọng với anh như lúc xưa nữa..vì vậy em cảm thấy hụt hẫng và mất thăng bằng....em cảm thấy chênh vênh...chênh vênh lắm anh à... 
Nên em muốn tìm lại sự thăng bằng cho chính em...anh ấy...người mà em đang hẹn hò... đã mang đến cảm giác ấy cho em..anh ấy luôn lắng nghe em nói giống như anh của ngày xưa...luôn chia sẽ cùng em..và anh biết không anh ấy cũng hài hước giống như anh của ngày xưa ấy...đừng nghĩ là em đang so sánh anh ấy với anh...chỉ là em thích được gặp anh ấy vì em tìm thấy anh của ngày xưa từ anh ấy.... 
Em biết con đường mà em đang bước đi là sai..có thể con đường em đang đi sẽ làm cho chúng ta mãi mãi xa cách nhau...nhưng em phải làm sao đây hả anh..trái tim của em nó quá yếu đuối để có thể quên đi những kỷ niệm ...những cảm xúc xưa mà anh đã dành cho em...anh có thể kéo em ra khỏi những cảm xúc mơ hồ này không anh..anh có thể giúp em tìm lại sự thăng bằng không anh..có thể làm cho em cảm thấy bớt chênh vênh được không anh...nếu thật sự còn yêu em..anh sẽ không muốn nhìn thấy em bước tiếp trên con đường này phải không anh...em vẫn đang ngồi đây chờ anh...nơi mà lần đầu tiên em được gặp anh... 
Em thật lòng yêu anh rất nhiều....! Anh sẽ đến phải không anh...? " 

Mắt anh đã nhòe đi...anh cố kìm nén lại những cảm xúc để không bật thành tiếng...uh...anh thấy mình đã thay đổi ..thay đổi rất nhiều...anh thấy mình quá vô tâm.. vô tâm với chính người mà mình đã từng yêu thương nhất...những kỷ niệm về em chợt ùa về...anh vội vã ...lái xe thật nhanh...anh sợ rằng chỉ cần đến trễ một giây phút thôi thì anh sẽ không còn được nhìn thấy cô… 

Anh bước vào quán cà phê năm xưa...nơi lần đầu tiên anh và cô gặp nhau...3 năm trôi qua..nhưng dường như mọi thứ vẫn không thay đổi nhiều lắm...vẫn chiếc ghế..vẫn cái bàn ấy...và cô vẫn đang ngồi một mình..tay cầm xoay xoay ly café…mắt đang nhìn vào một nơi nào đó rất xa xăm… 

“ Chào em..hình như em đang ngồi uống nước chỉ một mình...?” 

“ Dạ..em đang cần sự yên tĩnh anh à…” – Cô mỉm cười 

“ Oh....em có cần thuê anh ngồi đây để canh giữ sự yên tĩnh cho em không ...?” 

Cả anh và cô cùng cười…nụ cười của những hạnh phúc đã bị kiềm nén quá lâu…ngoài kia những cơn mưa phùn vẫn cứ rơi…những cơn gió lạnh vẫn còn thổi…và anh và cô vẫn cần có nhau trong cuộc đời này….! )

Truyện ngắn YÊU TRONG BÓNG ĐÊM

YÊU TRONG BÓNG ĐÊM

Tác giả: Cao Xuân Lý

Huệ dựa lưng vào vách lá nhìn lơ mơ ra ngoài bãi đất sau nhà. Trên bãi đất pha sỏi và cát, những cây khoai mì vươn cao hơn hẳn những cây khác. Một giàn mướp đã tàn để lại những lá khô héo trên giàn, nhưng vẫn có những bông hoa nở vàng rải lưa thưa đây đó. 

truyện ngắn You Got email

You Got email

Tác giả: Ngọc Anh

Mối tình của họ đến thật lạ lùng, không thể tưởng tượng nổi.
Nàng một hôm thơ thẩn dạo chơi trên net, tình cờ đọc một bài văn ngắn viết về hot springs, những nguồn suối nước nóng. Cái đoạn văn thật dễ thương mà lần đầu tiên nàng được đọc, viết bởi một người Việt. ít có người Việt Nam nào viết về đề tài nầy, nó lại là đề tài nàng vô cùng thích thú. Nhớ ngày còn nhỏ thưở 5, 6 tuổi, nàng được ba dẫn theo đi chơi hè bằng xe lửa suốt từ Saigon ra đến tận miềnTrung.
Đó là chuyến nghỉ hè đầu tiên của công chức dưới thời chính phủ Ngô Đình Diệm. Dọc đường đi, ba cho ghé qua nhiều con suối thiên nhiên để tắm. Chặng cuối cùng của chuyến du hành là mũi Cà Ná, suối Vĩnh Hảo, ở Phan Rang.
Chuyến đi thật là vui thú. Trong suốt thời thơ ấu, ba thường đưa gia đình đi tắm suối, từ Thủ Đức, Biên Hòa, Tây Ninh, Vũng Tàu, Long Hải... nơi nào cũng có những suối nước để tắm. Nàng yêu mê những con suối từ thưở nhỏ. Cho đến khi sang Mỹ sống, những năm 1975-76, nàng có một người bạn trai người bản xứ. Anh thường đưa nàng đến con suối nước nóng ở Reno, Nevada.
Vùng suối nước nóng nầy bây giờ đã thuộc về lãnh thổ nhỏ bé của người da đỏ. Mùa đông tuyết giá băng, trầm mình trong con suối nóng bốc hơi thật là một thú vị vô song, và khi nóng quá thì ra ngoài, lăn mình trên tuyết, đùa giỡn như trẻ thơ, giữa một không gian mênh mông trắng xóa chung quanh, như chuyện thần tiên.
Đã hơn hai mươi năm, nàng không còn được hưởng những thú vui đó. Thỉnh thoảng nàng vào Bally Fitness, nằm trong steam room mà xót xa tưởng tượng đến cái không khí phóng khoáng ngoài trời của cái hot spring năm xưa.
Bài viết tình cờ đọc được gợi nhớ đến tuổi thơ nàng, đến mối tình si dại những ngày đầu sống trên đất khách, nàng rung dộng, bồi hồi. Bài viết có đề địa chỉ e-mail của tác giả. Nàng thầm nghĩ người nầy chắc phải già lắm, mới có thì giờ rỗi rảnh lặn lội đi tìm những con suối, lại còn có thì giờ ghi chép lại và đưa lên net.
Thế là nàng lẩm cẩm viết vài dòng chữ ngợi khen, gửi đến ''ông già". E-mail được gửi đi, vài dòng lẩm cẩm đó được người viết cũng lẩm cẫm trả lời, kèm theo lời tự giới thiệu và khoe thêm vài bài khác.
Điện thư qua lại nhanh chóng giữa thời đại điện toán giúp họ thân thiết với nhau dễ dàng. Họ gọi nhau bằng tỷ, đệ. Chàng không phải là một ông già như nàng tưởng, mà còn nhỏ tuổi hơn nàng nữa. Dần đà họ tìm thấy ở nhau nhiều điểm chung, bởi vì nàng có thói quen bày tỏ tình cảm của mình một cách chân thật, và cũng bởi vì đã từ lâu lắm nàng không có đến một người bạn. Sự chân thật của cả hai đưa họ đến gần nhau hơn như đã quen biết nhau từ lâu.
Quen chàng, nàng thấy cuộc đời lạ hẳn, tươi vui, phơi phới như thưở nàng còn học ở đại học Saigòn ngày xưa, với những bạn cùng trường, cùng lớp gặp nhau mỗi ngày trong sân trường, nói với nhau những câu chuyện xảy ra hằng ngày. Dần đà nàng cho chàng cái e-mail ở sở làm. Từ đó tình thân giữa họ như gần nhau trong gang tấc.
Mỗi buổi sáng nàng vào sở làm, mở computer, vừa uống ly cafe đầu ngày, vừa trông ngóng cái khung nhỏ trên screen, đợi chờ hàng chữ "you got mail " xuất hiện, để cuống quít mở ra, đọc những giòng thân thương, quen thuộc. Thường chỉ là những giòng chữ ngắn ngủi, hỏi thăm nhau về một ngày mới, những giòng chữ thật dễ thương...
Bây giờ, họ gọi nhau bằng dế lửa và dế mèn.
- Dế mèn ơi, đã uống cafe chưa?
- Dế ui, anh sửa soạn đi họp đây, dế mèn ơi ăn gì cho buổi trưa? Có chừa cho anh không ???
- Dế mèn ui, anh sắp đi bộ một chút cho đỡ buồn ngủ đây, rồi sẽ vào làm tiếp...
- Dế lửa ơi, đi lang thang nhớ đừng theo cô tóc dài, tóc ngắn nào nghe, dế mèn giận cho coi...
- Dế mèn ui, trưa nay dế lửa lại ăn cái món đậu hủ xào cari với khoai tây (cái món mà dế mèn ớn tới cổ đó). Tối nay nhớ chờ anh về ăn cơm nghe dế mèn ( Gớm... nói cứ như thật ! )...
- Ru dế mèn bài gì tối nay?
- "Trăng mờ bên suối nha"! Người hẹn cùng ta đến bên bờ suối...
Chắc họ yêu nhau rồi, mối tình trên net mà sao đậm đà như dưa muối như cải chuạ Rồi một hôm, đột ngột chàng hỏi nàng, có muốn theo chàng 5 ngày, đi xuyên mấy tiểu bang miền Đông - Bắc, để tham dự những buổi họp mặt của chàng với những người bạn đã từ lâu không gặp. Nàng e ngại, rụt rè. Tính nàng vốn nhút nhát, ít nói, lại sợ người lạ, nàng e dè từ chối, dù trong thâm tâm rất muốn gặp mặt cái người đàn ông mà nàng đã tưởng quen nhau từ muôn kiếp.
Có lẽ chàng thông cảm, hay chàng cũng sợ một cuộc gặp gỡ như nàng, cho nên chàng... thạ Nhưng tha mà vẫn còn để đó, chờ dịp.
Thật ra nàng sợ một cuộc gặp có thể làm xóa đi những ý nghĩ tốt đẹp về nhau, làm sao biết được người thật có giống như người mình hằng tưởng tượng? Nàng muốn kéo dài thời kỳ "you got mail", càng lâu càng tốt, không gặp nhau lại càng tốt hơn... Trong thâm tâm nàng muốn tạo cho mình một mối tình sương khói, như những ngọn suối ngày xưa, những hơi sương bãng lãng, thần tiên. Nàng sợ chạm trán với sự thật.
Nhưng chàng không thạ Một tháng sau, nàng tưởng chàng đã quên ý định gặp gỡ, thì đột nhiên chàng ra đề nghị thứ hai, một cuộc du hành sang quần đảo Hạ Uy Di ấm áp, nơi chốn thần tiên mơ ước.
Nàng đọc cái e-mail ngắn ngủi đầy mời gọi đó vào buổi sáng ở sở làm: "Mọi năm anh đi Hawaii 2 tuần để nghỉ mát trước khi trời vào thu, lần nầy anh định đi 5 ngày thôi, em có muốn đi với anh không?"
Tim nàng như ngừng một nhịp đập. Miền nhiệt đới đầy những ngọn dừa xanh, quanh năm ấm áp như quê nhà đã 25 năm xa cách đó, ai mà có thể từ chối được. Ôi, chàng dế lửa đã dánh thẳng vào trái tim yếu đuối của nàng dế mèn. Hết phương chống đỡ!
Nàng chưa từng đi xa với một người đàn ông nào không phải là chồng nàng. Cuộc hôn nhân sóng gió kéo dài hai mươi mốt năm đầy bóng tối và nước mắt nhiều hơn là hạnh phút đã làm nàng sợ hãi tình yêu.
Cuộc hôn nhân bắt đầu bằng mối tình si mê, khờ dại đã tan vỡ. Nàng đang sống thảnh thơi trong cái tự do phơi phới vừa mới có được. Nghĩ đến sự ràng buộc của một mối tình mới, nàng đắn đo, sợ sệt. Một cuộc gặp gỡ sẽ làm thay đổi tất cả, nàng biết thế. Yêu ai, nàng sẽ dâng hiến cả tâm hồn lẫn thể xác, trọn vẹn. Nàng chưa muốn yêu chàng, vì nàng sẽ biến mất trong chàng nếu tình yêu đến. Sẽ khổ thân nàng thôi. Những giòng chữ quyến rũ vẫn còn nằm trên sceen.
"Mọi năm anh đi mười ngày, năm nay anh định sẽ đi năm ngày thôi, em có muốn... " Nàng không thể trả lời ngaỵ Tim nàng đập loạn. Chàng mơn trớn " Đừng trả lời liền, hẹn dế mèn đến thứ sáu."
Từ giờ phút đọc cái e-mail ngắn ngủi đó cho đến hai tiếng đồng hồ sau, nàng vẫn chưa hoàn hồn để tiếp tục làm việc, và nàng biết rằng nếu không quyết định ngay nàng sẽ không thể nào còn có thể tập trung đầu óc bình thường rất sáng suốt của nàng để làm việc cho ngày hôm nay.
Cuối cùng thì nàng nhận lời. Cái quyến rũ của lời mời gọi đó đã làm trí óc nàng tê liệt. Chỉ có con tim trả lời chàng. Từ sau cái e-mail đó, nàng buông thả, để mặc cho định mệnh đưa đẩy, nàng đã chìu theo chàng mọi chuyện (từ năm ngày chàng tăng lên sáu ngày) với một đầu óc trống rỗng hay đặc sệt và một trái tim tràn đầy không còn chỗ chứa bất cứ gì khác nữa. Vài ngày sau đó nàng nhận được phong thơ đày cộm gởi tới sở làm, trong đó là vé máy bay khứ hồi cùng những chi tiết liên quan đến chuyến du hành như địa chỉ khách sạn (để lỡ trường hợp hai đứa không gặp nhau ở phi trường thì cứ thẳng đường tới khách sạn như lời chàng dặn dò) giấy mướn xe để có phương tiện di chuyển dễ dàng những ngày ở đó...
Nàng viết cho chàng: "Dế lửa ơi, nhận cái package hôm nay, đầu óc dế mèn tối thui, chẳng nghĩ được điều gì hết trơn... !
Chàng an ủi : "Tại con dế mèn chưa từng đi xa nên sợ đó thôi, không sao đâu, cứ nghĩ như dế mèn đi phiêu luu một chuyến vậy mà...
Một ngày trước ngày lên đường, chàng e-mail dặn dò nàng như dặn một đứa con gái nhỏ: nhớ đem theo cái vé máy bay nghe dế mèn... nhớ mang theo cái bằng lái xe nghe dế mèn, tới phi trường sớm sớm kẻo lỡ chuyến bay nghe... mua tờ Time để đọc khi ngồi uống cafe Starbuck, tới phi trường Honolulu nhớ cầm theo tờ Time đó cho dế lửa nhận diện nghe dế mèn (trời đất... mình vẫn chưa biết mặt nhau !!! )
Nhớ tìm cái gate số... nơi anh sẽ ra (chuyến bay của chàng tới sau nàng 20 phút, chàng ngại lắm, sợ nàng đi lạc). Nàng cũng sợ nữa, nàng chưa bao giờ đi xa một mình.
Rồi thì cái ngày đáng sợ đó cũng lừng lững đến, cho dù nàng cố không nghĩ tới nó. Họ sẽ gặp nhau ở phi trường Honolulụ Nàng thầm kêu trong đầu: "Trời đất!!! mình có điên không? "
Xuống máy bay, tay kéo chiếc va ly, nàng đi ngơ ngác giữa dòng người hối hả trong dãy hành lang dài hút., nhìn những người biết nơi đến, và biết người đón, còn nàng, mang cái cảm giác bơ vơ của người không biết mình đang đến đâu, và ai là người đón mình trong cái dòng người hối hả kia. Tờ báo Time nàng mua ở LAX theo lời chàng dặn để họ có thể nhận ra nhau khi xuống máy bay nàng lú lẫn không nhớ để nó ở đâu.
Dọc dãy hành lang từ gate ra, nàng chẳng nhìn thấy chiếc computer nào để tìm xem cái gate chàng sẽ đến ở đâu. Nàng cảm thấy hốt hoảng, chẳng biết mặt mũi anh chàng ra sao. Sao mình điên đến nước nầy?
Chợt một bàn tay nắm lấy cánh tay nàng: "Có phải... Ngọc Anh?" Giọng Bắc kỳ pha giọng nói Saigon rất đặc biệt. Nàng xây qua nhìn... rồi bật cười, chiếc nón bánh tiêu anh đội trên đầu là điểm nhận diện. Thì ra họ nhận nhau cũng dễ dàng thôi.
ôi cái máy điện toán diệu kỳ, những tấm hình vừa mới chụp, scan cho nhau, những tờ thư gửi và nhận mỗi ngày hai, ba lần, tình cảm gắn bó trước khi gặp nhau, tình cảm lên tiếng nói trước khi người ta tay trong tay, nhìn thấy nhau không một chút xa lạ.
Từ lúc đó nàng lẽo đẽo theo chàng như đứa trẻ thợ Sau nầy chàng ngạo nàng: "Ủa, nhìn thấy em ngơ ngác anh muốn cười đã đời." "Thật không? Ở đó mà cười, em bứt hết lông ngực anh bây giờ!"
Gần gũi nhau nàng khám phá ra bộ ngực của chàng đầy lông xoắn tít, và hai cánh tay chàng cũng đầy những sợi lông cong cong, đen như... dã nhân. Mỗi buổi sáng đứng nhìn chàng cạo râu, cạo tóc, nàng thích vuốt ve những sợi lông trên cánh tay chàng, thân thương.
Sáu ngày du hành đó họ đi chơi khắp chốn. Chàng nói mọi năm anh đến đây một mình, mỗi ngày anh chỉ ra bãi lội, rồi về phòng, chẳng đi chơi đâu hết, kỳ di nầy có em thật thú vị.
Buổi tối phố xá Waikiki nóng hừng hực những ngọn lửa. Dọc theo hè đường, người ta đưa nhau bát phố lủ lượt. Thành phố đầy ánh sáng, đầy tiếng nhạc. Đêm Hạ Uy Di tưng bừng sức sống, trẻ trung, vui nhộn như một Saigon cuối tuần thời mới lớn, với phố Nguyễn Huệ, Tự do xưa...
Xứ nhiệt đới, mùi biển, cái nóng làm con người trở nên cuồng nhiệt, đam mệ Đêm nằm bên nhau, chàng hôn nàng, chiếc lưỡi chàng cứng cáp, khỏe mạnh, nàng như chết ngộp trong con mê ngất, choáng váng, nụ hôn dài như ba Mùa đông. Chưa ai hôn nàng cuồng nhiệt như thế, chiếc hôn kéo dài, quấn quít, mê đắm, lửa bừng ngoài phố Hawaii, lửa bừng bừng trên đôi môi quấn quýt.
Buổi sáng hôm sau họ đến Trân Châu Cảng. Trời mưa lất phất nhưng vẫn nóng rát, không khí ướt và mặn, ngoài khơi. Trân Châu Cảng buồn buồn như đài Chiến Sĩ Trận Vong màu tang trắng. Nàng bồi hồi tưởng đến trận hải chiến khủng khiếp năm xưa, khởi đầu cho nước Mỹ tham dự thế chiến thứ hai, và kết thúc bằng hai qủa bom nguyên tử trên hai thành phố Nhật. Chiến tranh là điều thảm khốc cho mọi người, mọi nơi chốn.
Buổi chiều về, hai đứa ghé ăn ở một quán ăn Việt nhỏ trong khu chợ, rồi trở về khách sạn, nấu bình trà, cùng uống với nhau. Đêm mặn nồng nhiệt đới, đêm quấn quít môi hôn. Ngày thứ ba ở Ha Uy Di, họ đi tour đến viếng "Polynesian Cultural Center", nơi diễn tả lại lịch sử cuộc di dân tìm đất sống của dân tộc Ha Uy Di, nằm trên một khoãng đất rộng 42 mẫu tây.
Những điệu vũ Aloha, những màn trình diễn trên sông rực rở màu sắc của những vũ công xinh đẹp, tóc, cổ và hai vòng tay đeo đầy hoa tươi nhảy múa vô cùng sống dộng, những pha trình diễn hài hước chọc cười nghiêng ngửa của những chàng nghệ sĩ Hawaii to lớn, đẫy đà, đen thui như cái cột đình.
Nàng ngồi bên bờ sông, chụp hình thích thú đoàn ghe trình diễn, giữa không gian tiếng nhã nhạc vang lừng. Buổi chiều xuống, họ theo đoàn người vào ăn ở nhà hàng buffer có vũ nhạc, với những vũ nữ xinh tươi, điệu múa lắc mông đặc biệt. Thức ăn ngon của Hawaii với loại bánh mì tròn tròn như bánh bao của ta, màu lam ngọc, vị ngọt, và món bún trong, dai, xào với thịt gà. Món ăn của người Hawaii hơi giống món ăn của người Phi Luật Tân, có phải nguồn gốc dân Hawaii từ những hòn đảo Phỉ. Buổi tối là phần trình diễn vi đại trong khu rạp hát lộ thiên, về lịch sử dân Hawaii, xử dụng nhiều lửa, những vũ điệu man dại, hồng hoang. Mãi đến 11 giờ tối họ mới kéo ra xe bus, trở về thành phố. Về đến khách sạn mệt phờ người, họ Ôm nhau ngủ vùi, quên cả... hôn.
Buổi sáng ngày thứ tư, thức dậy sớm, hai đứa thay đồ thể thao, cùng nhau đi bô dạo bãi biển. Nắng lên thật sớm, bãi thưa vắng, những hàng dừa thơ mộng sát bờ biển, nàng nhớ đến bãi biển Long Hải nơi quê nhà, nhớ những lần ba chở cả nhà ra chơi, buổi tối ngủ ngoài bãi, đêm nằm ngửa mặt nhìn trời, thấy hằng hà sa số những vì sao, thật gần, thật sáng.
Ở đây bãi biển tuy đẹp, nhưng không có được cái thú ngủ đêm ngoài trời như thế.
Dạo biển về, mình ướt dẫm mồ hôi, phải tắm, rồi rủ nhau đến Diamond Head. Đậu xe ở bãi đậu chuẩn bị chai nước lọc, rồi leo núi. Đường lên núi dốc cao, mệt nhưng vui, dọc đường phải dừng lại thở đôi ba lần, leo 100 bậc thang, vào một hành lang tối đen như mực trước khi lên tới đỉnh ngọn núi. Từ trên đỉnh ngọn núi Diamond Head nhìn ra bao la một góc biển Waikiki xanh ngát, phóng tầm mắt tận ngoài khơi và nhìn thấy cả thành phố. Đây là một điểm chiến lược ngày xưa của Waikikị Ngày thứ năm ở Hawaii, buổi sáng thức sớm, dạo biển, về lại khách sạn tắm, rồi xuống phố Tàu tìm quán phở "Tô Châu" ngon nổi tiếng. Đói bụng, mùi nắng, mùi gió biển, quán phở đông khách phải đứng chờ, đến khi vào ăn, tô phở ngon ơi là ngon với rất nhiều rau thơm ngò gai, và giá như tô phở xe lửa Saigon xưa. Sau nầy chàng hay e-mail cho nàng nhắc đến quán "Tô Châu của em", vì quê nội của nàng là Hà Tiên. Sáu ngày qua nhanh như gió, buổi tối hôn nhau, chàng nhắc ngày mai mình về rồi, nàng giật mình, hốt hoảng.
Ngày mai sao?
Thật nhanh!!!
Buổi sáng ngày trở về, họ thu dọn đồ dạc, trả phòng khách sạn, rồi thẳng đường ghé quán phở Tô Châu. Dọc đường xuống phố Tàu nàng bùi ngùi nhìn những cây phượng đỏ dọc đường đi, nói với chàng "Em vẫn chưa chụp được hình những cây phượng của em".
Đôi khi nàng tưởng đến hai nửa quả cầu, trôi lênh đênh trên một dòng sông, bỗng dưng gặp nhau, kết thành một quả cầu tròn trịa, trong mơ ước đừng có con sóng nào xô dạt làm quả cầu phải chia hai.
ôi, nàng sợ những ngọn sóng...

Hết

truyện ngắn Yêu Vô Vọng

Yêu Vô Vọng

Tác giả: Guy de Maupassant








ào cuối bữa ăn chiều khai mạc cho một mùa săn, gia đình Hầu tước Bertrans cùng khách khứa ngồi quanh một cái bàn thắp đèn sáng rực, đầy ắp trái cây và hoa. Câu chuyện chuyển sang đề tài tình yêu. Ngay lập tức nổ ra một cuộc tranh luận sôi nổi rằng phải chăng chúng ta có thể yêu không chỉ một lần. 



Những người đã một lần yêu đưa ra minh chứng cho tình yêu của họ; thật khác với những người đã mãnh liệt yêu nhiều lần. Đàn ông cho rằng niềm đam mê ấy, như những căn bệnh, có thể đến với con người vài lần, trừ phi nó chết hẳn. 



Kết luận này xem ra có vẻ khá thuyết phục. Tuy nhiên, giới phụ nữ, dựa vào thơ ca hơn là thực tế, cho rằng tình yêu chỉ đến một lần trong đời. Như bị sét đánh, một trái tim khi đã tổn thương vì yêu sẽ mãi mãi tan nat, khép kín, không còn chỗ cho những cảm xúc khác bám rễ, ngay cả mộng mơ cũng không. Hầu tước, người đã nhiều lần yêu, lên tiếng phản bác: 

"Tôi nói các bạn nghe nhé, chúng ta có thể yêu nhiều lần và yêu rất chân thành với trọn vẹn con tim và cảm xúc. Các bạn kể tên những người đã tự tử vì yêu để chứng minh rằng tình yêu không thể đến hai lần. Nhưng tôi lại đánh cược rằng nếu họ không dại dột huỷ hoại đời mình, họ sẽ tìm ra một tình yêu khác, và thậm chí nhiều mối tình khác nữa cho đến khi họ chết. Yêu cũng như uống rượu, khi đã biết rồi thì sẽ mãi là nô lệ của nó. Đó là sự mới mẻ của tình yêu ." 



Họ chọn một vị bác sĩ lớn tuổi làm trọng tài. Ông ấy nói mình cũng nghĩ như Hầu tước đã nói, điều này thuộc về tính chất. 



"Về phần tôi, vị bác sĩ nói, tôi đã biết đến một tình yêu kéo dài năm mươi lăm năm không một ngày ngơi nghỉ, và chỉ chấm dứt bằng cái chết. " Bà Hầu tước vỗ tay. 

"Tuyệt vời ! Thật trong mơ mới được yêu như thế ! Hạnh phúc làm sao khi được sống trong một tình cảm bền vững, không đổi thay trong suốt năm mươi lăm năm ! Người đàn ông này quá may mắn nên mới được ngưỡng mộ như vậy !" 



Vị bác sĩ mỉm cười. 

"Bà nói không sai, thưa bà, người được yêu là một người đàn ông. Bà biết ông ấy đấy, đó là ông Chouquet, dược sĩ. Bà cũng biết người phụ nữ. Đó là người thợ sửa bàn ghế mỗi năm đều đến tòa lâu đài này ". Nỗi háo hức của các bà xịu xuống. Vài người bày tỏ sự thất vọng bằng cách thở phì vì tình yêu của những người bình thường không làm họ quan tâm. 



Vị bác sĩ tiếp: "Ba tháng trước tôi được gọi đến gường bệnh của người sửa bàn ghế cũ, Vị linh mục đã ở đó. Bà ta muốn chúng tôi làm chứng cho nguyện vọng sau cùng. Để chúng tôi có thể hiểu được vấn đề bà ta kể hết về cuộc đời mình. Thật đáng thương ! Cha mẹ bà ấy đều là người sửa bàn ghế. bà ấy chưa bao giờ sống trong một căn nhà. Khi còn là đứa bé con bà đã theo họ đi lang thang khắp nơi, dơ bẩn, nhếch nhác và đói khát. Họ đi đến nhiều nơi, bỏ lại ngựa, xe và chó ở bên ngoài, nơi con bé thẩn thơ chơi một mình chờ đến khi cha mẹ sửa xong những bàn ghế gãy trong vùng. Họ rất ít nói, chỉ rao to : "Sửa bàn ghế cũ đây..." 



"Khi con bé đi lạc đâu đó, cha nó giận dữ gọi về. Nó chưa hề nghe được một lời âu yếm. Lớn lên một chút, nó đi tìm và mang vác những bàn ghế hỏng. Rồi nó kết bạn với những đứa trẻ trong vùng, nhưng cha mẹ chúng thường gọi vào la mắng không cho nói chuyện với con bé lang thang. Những đứa bé trai thường ném đá vào nó. Có lần một bà tốt bụng cho nó vài xu. Nó cẩn thận cất đi. Một ngày nọ - khi ấy nó mười một tuổi - đi qua tỉnh lỵ, nó gặp bé Chouquet, đang khóc nức nở, vì một đứa bạn lấy cắp hai đồng xu quí báu. Nước mắt của một đứa bé con nhà khá giả, mà nó tưởng chừng không bao giờ biết đến buồn khổ, đã làm nó mềm lòng. Nó đến gần thằng bé và khi biết được nguyên do, nó liền đặt vào tay thằng bé tất cả số tiền dành dụm. Thằng bé lấy ngay không ngần ngại và lập tức nín khóc. Vô cùng vui sướng, nó hôn thằng bé. Bận đếm tiền, thằng bé chẳng màng phản ứng. Thấy không bị cự tuyệt, nó lại ôm thằng bé rồi chạy mất ." 



"Tình cảm của con bé đã chuyển biến như thế nào? Phải chăng nó đã cho hết của dành dụm để rồi cũng dành trọn tình cảm cho thằng bé con ấy, hay vì nó đã cho thằng bé nụ hôn dịu dàng đầu đời ? Điều bí ẩn ấy tác động tới trẻ con cũng chẳng khác chi với người lớn. Trong nhiều tháng nó luôn mơ về góc đường gần nghĩa trang và thằng bé ấy. Thỉnh thoảng nó ăn cắp một vài xu từ tiền sửa ghế hay tiền mua vặt. Khi trở lại góc đường ấy, nó có trong túi hai quan tiền, nhưng thằng bé không có ở đó. Nó đi qua hiệu thuốc của cha thằng bé, trông thấy thằng bé đang ở sau quầy hàng, ngồi giữa hai qura cầu to, một đỏ, một xanh. Nó càng yêu mến thằng bé hơn, mang theo hình ảnh của những qura cầu rực rỡ sắc màu. Nó giữ mãi hồi ức đẹp đẽ trong tim. Năm sau nó gặp thằng bé gần trường học, đang chơi bi. Nó chạy đến ôm chầm lấy và hôn nồng nhiệt đến nỗi thằng bé la lên vì sợ hãi. Để dỗ dành, nó cho thằng bé tất cả. ba quan và hai mươi xu ! Thật là một mỏ vàng ! Thằng bé không rời mắt khỏi số tiền đó ." 



"Sau đó thằng bé cho nó hôn thỏa thích. Suốt bốn năm sau đó nó đã cho thằng bé tất cả số tiền dành dụm để đổi lấy những nụ hôn. Lúc thì ba mươi cắc, lúc thì hai quan tiền. Có lần, chỉ có được mười hai cắc, nó khóc vì buồn và xấu hổ, nức nở giải thích rằng năm ấy quá túng thiếu. Năm sau, nó mang đến một đồng năm quan, lòng sung sướng. Nó không còn nghĩ đến ai khác ngoài thằng bé, và thằng bé thì nóng lòng mong nó; đôi khi chạy đi tìm nó. tim nó rộn lên vì vui sướng. 



Thình lình thằng bé biến mất. Nó đã đi học. Con bé biết được nhờ hỏi thăm. Rồi nó trổ hết tài để thuyết phục cha mẹ nó chuyển sang hướng khác và đi qua nơi gần trường học trong suốt mùa hè. Sau một năm nó đạt được ý nguyện. Đã hai năm nó không gặp thằng bé, và giờ khó lòng nhận ra, thằng bé đã thay đổi rất nhiều, cao hơn, xinh trai hơn và trông uy nghi trong bộ đồng phục gắn nút đồng. Nó giả vờ không thấy con bé, đi qua mà không hề liếc mắt. Con bé khóc nức nở hai ngày liền và từ đó nó không ngừng yêu và đau khổ. 



Mỗi năm thằng bé về nhà và nó lại đi ngang qua, không dám ngước mắt nhìn.



Thằng bé không hề hạ mình quay đầu về phía nó. Nó yêu điên cuồng, vô vọng. 



Nó nói : "Anh ấy là người đàn ông duy nhất tôi nhìn thấy. Tôi còn không biết đến sự hiện hữu của những người khác." Cha mẹ nó chết. Nó tiếp tục công việc của họ.” " 



Ngày nọ, trên đường vào làng, nơi cất giữ trái tim nó, nó trông thấy Chouquet từ hiệu thuốc khoác tay một phụ nữ trẻ đi ra, vợ anh ta đó. Tối hôm ấy cô thợ sửa ghế đã trầm mình xuống dòng sông. Một người say rượu đã lôi cô ấy lên và mang đến hiệu thuốc. Cậu Chouquet, khoác bộ đồ ngủ, xuống làm các động tác cấp cứu. Dường như không biết cô ta là ai, cậu cởi áo và chà xát khắp người, rồi hấp tấp nói : 

"Cô điên rồi ! Không nên làm cái việc ngu ngốc thế". Giọng nói của anh ta đã mang cô ấy trở lại cuộc sống. Anh ta đã nói chuyện ! Rồi cô ấy vui vẻ trong một thời gian dài. 



Cuộc sống của cô ấy trôi qua như thế: làm việc và luôn nghĩ về anh ta. Cô ấy bắt đầu mua thuốc tại hiệu thuốc ấy, điều này giúp cô có cơ hội nói chuyện và thấy được anh ta. Bằng cách này, cô ấy vẫn có thể cho anh ta tiền”. 


"Như tôi vừa nói, bà ta mất mùa xuân rồi. Khi chấm dứt câu chuyện cảm động của mình, bà ta khẩn khoản tôi giao hết số tiền dành dụm cho người đàn ông mình yêu. Bà ta đã làm việc chỉ với mong muốn để lại cái gì đó gợi nhớ về mình sau khi chết. Tôi đưa Cha năm mươi quan để lo chi phí tang lễ. Sáng hôm sau tôi đến gặp Chouquet. Họ vừa ăn sáng xong, mập mạp và hồng hào, sung sức và tự mãn. Họ chào và mời tôi uống cà phê. Rồi tôi bắt đầu câu chuyện, giọng vẫn còn run vì xúc động, tin rằng họ sẽ mềm lòng, có thể rơi nước mắt. Ngay khi Chouquet biết rằng mình bị "đồ cầu bơ cầu bất, đò mạt hạng, lang thang" đó yêu, anh ta căm phẫn nguyền rủa như thanh danh mình đã bị bôi nhọ, lòng tự trọng của một người cao quí đã bị mất, danh dự, cái mà anh ta xem trọng hơn cả cuộc sống, đã không còn. Người vợ điên tiết không ngớt nguyền rủa "Đồ ăn mày ! Đồ ăn mày !" 


Chừng như không thể tìm ra từ ngữ để diễn tả, anh ta đứng dậy bước quanh, càu nhàu: "Ông có thể tưởng tượng được chuyện gì kinh khủng như thế không, bác sĩ ? Ô, nếu tôi biết việc này khi mụ ta còn sống, tôi đã tống cổ mụ vào tù. Tôi thề rằng mụ ta sẽ không thoát khỏi tay tôi đâu." 


"Tôi chết lặng; không còn biết nghĩ gì và nói gì, nhưng tôi vẫn phải hoàn tất lời hứa của mình . "Bà ta đã ủy thác cho tôi giao lại cho ông số tiền dành dụm của bà ấy, ba ngàn năm trăm quan. Vì ông bất mãn với những gì tôi vừa kể, có thể ông muốn cho người nghèo số tiền này." 


"Họ nhìn tôi, người đàn ông và người đàn bà đó nín lặng vì kinh ngạc. Tôi lấy mấy ngàn quan ra khỏi túi. Những đồng tiền góp nhặt từ mọi miền đất nước. Đồng xu xen lẫn đồng vàng. Rồi tôi hỏi: 

"Ông quyết định thế nào?" 

"Bà Chouquet lên tiếng trước. "À, vì đó là mong muốn của người đàn bà đã chết, tôi nghĩ rằng mình không thể từ chối." 

"Chồng bà ta nói, có vẻ xấu hổ . "Chúng ta có thể mua thứ gì đó cho con mình". 

"Tôi trả lời khô khốc . "Tuỳ ý ông". 

"Ông ta trả lời : " Được rồi, dù sao ông cũng đưa chúng tôi vì bà ta đã uỷ thác cho ông việc này, chúng ta sẽ tìm ra cách tiêu tiền chính đáng". 


"Tôi giao tiền cho họ, chào và ra về. Ngày hôm sau Chouquet đến tìm tôi và sống sượng hỏi : 

"Người đàn bà đó để lại cái xe - ông đã làm gì với nó?". 

"Không gì cả, nếu muốn ông cứ lấy". 

"Tôi cần nó". Ông ta nói rồi bỏ đi. Tôi gọi ông ta lại hỏi : 

"Bà ta còn để lại một con ngựa già và hai con chó. Ông có cần chúng không?" 

"Quẳng đi nếu ông muốn" 

"Ông ta cười to rồi đưa tay cho tôi. Tôi bắt tay. Tôi còn có thể làm gì? Bác sĩ và dược sĩ trong làng không nên thù địch nhau. 


Tôi giữ lại hai con chó. Đức cha giữ con ngựa già. Chiếc xe rất hữu dụng với Chouquet, và anh ta dùng tiền để mua cổ phiếu đường sắt. Đó là một chuyện tình sâu đậm, tha thiết nhất mà tôi được biết trong suốt cuộc đời mình". 


Vị bác sĩ ngước lên. Bà Hầu tước mắt đẫm lệ, thở dài nói: 

"Không nghi ngờ gì nữa, chỉ có phụ nữ mới biết yêu ".

truyện ngắn Yêu...

Yêu...

Tác giả: Nguyệt Khanh

“Thôi, về Ni… khuya rồi.” 

Giọng Trà kéo tôi về với thực tại, bao giờ Trà cũng gọi cái tên ở nhà của tôi “cho thân mật”. Tôi và Trà dắt xe đi bộ lững thững dưới mưa, cơn mưa xuân rây rắt. Tôi không khóac áo mưa Trà đưa cứ để cho cái thoáng lạnh của mưa xuân dần thắm đẫm mình. 

Trà là bạn thân của anh và nghiễm nhiên trở thành người quan tâm tôi khi không có anh. Trường anh nghỉ Tết sớm, anh định chờ tôi về nhưng không được. Má anh đau và anh lại là đứa con duy nhất. Trà và tôi tiễn anh đi. Lúc xe chạy, tôi mới cảm nhận được hết nỗi hụt hẫng, tôi điếng lặng nhìn theo chiếc xe xa dần, mất hút. Lần đầu tiên tôi xa anh, lần đầu tiên tôi tiễn đưa một người con trai, một người tôi yêu thương. Lần đầu tiên… Con đường bỗng nhạt nhèo vô duyên dđến lạ. 

“Quí khách đi tàu lưu ý…”. Sân ga chộn rộn, chen chúc. Anh trên tàu, tôi dưới sân, dđôi bàn tay nắm chặt. Tôi quay đi cố ngăn những giọt nước mắt chực tràn. Tôi sợ nước mắt sẽ làm cho con tàu anh đi dùng dằng, day dứt. 

Cái nắm tay chặt là thế rồi cũng xa rời, tàu rùng mình chuyển bánh. Tôi nhìn anh, trong đáy mắt ánh lên lời thì thầm “đừng khóc”. Rồi anh đi. 

Tôi lại xa anh, cứ xa xa mãi. Tôi được sinh ra dường như là dành cho anh và anh cũng chỉ là của riêng tôi. Chẳng có hạnh phúc nào là trọn vẹn. Anh và tôi yêu nhau nhưng cứ mãi xa nhau. Giữa hai đứa cứ tiếp nối những cuộc tiễn đưa đến xót lòng. Nước mắt cứ mặc nhiên trào ra. Tôi khóc. Tôi khóc bởi tôi ý thức được, tôi biết được nếu không có anh cuộc sống của tôi thế nào. Tôi bất giác rùng mình khi nghĩ tới những tháng ngày thiếu vắng. Tình yêu với tôi như hơi thơ.û 

Đêm qua anh bảo “ Anh nói Trà sang chơi với em luôn nhé?” lúc chúng tôi ngồi trước sân trường. “Đừng, anh” – Tôi không muốn gặp Trà, tôi sợ tôi lại gặp một chút anh trong Trà. Tôi thấy mình yếu đuối quá. Anh nhìn tôi, tay xiết chặt hơn. 

Tôi lao vào công việc, soạn giáo án, họp hội đồng, tập văn nghệ… Anh thực tập ở Hà Nội. Thư về cho tôi anh viết “Tụi mình có bị bất công quá không? Anh nghĩ là không. Ông trời có mắt biết được mọi sự khi chúng ta ra trường phải xa nhau một thời gian rồi mới hợp được…”. Thư anh mang chút lạnh của Hà Nội nhưng cũng đủ làm tôi ấm lòng. Tôi tin, anh tin vào những gì mình có được đằng sau những tháng ngày xa cách. Rồi tôi cũng bận tít mù, công việc là công việc. Những tưởng công việc sẽ làm tôi quên bớt anh nhưng tôi lầm. Cái khoảng trống sau công việc thật dễ sợ, con người luôn ở trong trạng thái chênh vênh.Càng cố quên lại càng quay quắt đến cháy lòng. Tôi thèm cảm giác êm ềm nhẹ nhàng bên anh, thèm phút giây đón đưa sau công việc. Tôi khao khát đôi bàn tay ấm nồng… Chợt thấy mình yêu quá đỗi. 

Ngày ra trường tôi hát: “ Biệt ly, nhớ nhung từ đây. Chiếc lá rơi theo heo mây, người về có hay”. Anh khóat vai tôi đi dọc bờ sông. Gió chiều phả lên mát rượi, gió và tóc tôi nô đùa mơn man trên cánh tay anh. Ngày mai xa Huế chẳng biết đến bao giờ tôi và anh mới có lại một buổi chiều như thế này. Êm đềm hạnh phúc và thêm một chút mong manh. 

Tụi bạn lắc đầu khi nhìn tôi và anh “phiêu quá”. Ừ, thì phiêu quá. Nhưng tôi và anh sống bằng niềm tin cơ mà. Nhớ một câu của ai đó: “Chỉ có hai điều giúp đem lại hạnh phúc đấy là tin và yêu”. Tôi và anh đã có cả hai. Tôi cần hạnh phúc, tôi muốn có được hạnh phúc trong tầm tay. Tôi hỏi anh lúc sắp xa: “Bao giờ gặp nhau?”. Câu trả lời đơn giản: “ Lúc nhớ”. Ừ, lúc nhớ. Đơn giản để xa nhau một cách nhẹ nhàng hơn dẫu biết rằng bao nhiêu ràng buộc, đơn giản để trấn an mình. Có cái gì đó nghèn nghẹn ở cổ. Nhìn nhau và chỉ muốn hét lên, ôi chia ly… 

Tôi xin được việc gần nhà. Anh cũng may mắn như tôi, công việc ổn định và cách nhau gần bốn trăm cây số. Khoảng cách ấy chẳng biết đến bao giờ mới rút ngắn lại. Thuư cho anh, tôi viết: “Có phải đó là sự huyền nhiệm của tình yêu? Bên nhau thì hạnh phúc, không có nhau cũng chẳng ai chết?!”. Gửi thư rồi tôi mới thấy mình ngu ngốc, cái ngu ngốc chẳng biết gọi tên và cũng chẳng hiểu tôi đang muốn chứng minh điều gì nữa. Tôi khó hiểu trước tôi. 

Xuân lại về, muộn hơn mọi năm. Một năm xa nhau mười hai tháng chẳng đủ sao lại thêm tháng thứ mười ba nữa. Cái tháng nhuần đến là vô duyên vậy mà mai nhà tôi vẫn nở trúng tết. Sắc vàng làm sáng rực cả khu vườn, sáng đến lung linh trong nắng. Tất cả đều mới và như đang bắt đầu. Riêng tôi vẫn cũ mèm, xa cách. 

Tôi lẩm nhẩm câu thơ của Nguyễn Bính “Anh ạ, mùa xuân đã cạn ngày, bao giờ em mới gặp anh đây…” khi tha thẩn trong vườn, khi cánh mai cuối cùng vừa liệng xuống. Một cái gì đó rơi rụng trong tôi. Tôi và anh, xa nhau khi chỉ mới bắt đầu, cứ xa xa mãi. Xa đến nỗi cái triết lý sống của tôi và anh cũng đành gói lại cho vào ngăn kéo – tin và yêu. Tôi biết sẽ còn một cuộc chia ly nữa, lần chia xa cuối cùng, vĩnh viễn. Đó là con đường duy nhất để xoá đi sự khe khắt cuộc sống ban tặng cho hai đứa. Tôi vaà anh sẽ chẳng còn cười và bảo: “Ông trời có mắt biết được mọi sự khi chúng ta ra trường phải xa nhau một thời gian rồi mới hợp được…”. Và sẽ chẳng còn chia ly, chẳng còn đưa tiễn… 

Đêm về tôi khóc, giọt nước mắt nóng hổi trên má tôi là cánh mai ban chiều đang liệng xuống – Mùa xuân đã cạn ngày. Xa cách đến lúc không thể xa cách được nữa. Sức chịu đựng của con người có hạn. Anh vẫn như gió trời ngang dọc, tôi mệt mỏi mà rằng: “Ngày mai rồi sẽ khác…Đêm nay anh có nghe.” 



Nguyệt Khanh