Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014

Truyện ngắn Vợ và Người Tình Chương 4

Chương 4

Tác giả: Thảo Nhi

10 ngày trôi qua lặng lẽ .. với Nghi Dung là chuỗi ngày đầy nước mắt, ngóng trông tuyệt vọng, khóc âm thầm khi chỉ 1 mình mình 
Ông bà TM bực tức ra vào cáu gắt, nhà bỗng dưng buồn hiu không khí nặng nề. Tuệ Thanh luôn quấ n quýt bên chị dâu an ủi vỗ về, nhờ đó Nghi Dung cũng kkhuây khỏa phần nào. 

Truyện ngắn Vợ và Người Tình Chương 3

Chương 3

Tác giả: Thảo Nhi

Thế Tùng gần như cuồng lên khi gượng ép bên Nghi Dung. Đến ngày thứ tư, gương mặt nặng nề của anh đối diện với vợ:
- Tôi cần đi ra ngoài cho khuây khỏa một chút. Nếu tôi có về muộn, cô cứ ăn trước đừng chờ.
Thế Tùng thay quần áo ra đi ngay. Nghi Dung úp mặt vào gối, nước mắt cô tha hồ rơi, vì bây giờ chỉ có một mình cô trong phòng. Ba hôm nay cô như mộ Thế Tùngên tội phạm trước vị quan tòa nghiêm khắc,

Truyện ngắn Vợ và Người Tình Chương 1 & 2

Chương 1 & 2

Tác giả: Thảo Nhi

Thế Tùng gần như cuồng lên khi gượng ép bên Nghi Dung. Đến ngày thứ tư, gương mặt nặng nề của anh đối diện với vợ: 

- Tôi cần đi ra ngoài cho khuây khỏa một chút. Nếu tôi có về muộn, cô cứ ăn trước đừng chờ. 

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

Truyện ngắn Voi

Voi

Tác giả: Slawomir Mrozek

H óa ra tay giám đốc vườn bách thú là một kẻ hãnh tiến tầm thường. Hắn coi thú vật chỉ là bậc thang trên con đường thăng tiến của hắn mà thôi. Hắn cũng chẳng quan tâm đúng mức để cơ quan của hắn đóng vai trò quan trọng trong việc giáo dục giới trẻ. Trong vườn thú do hắn ta quản lý, hươu cao cổ cổ ngắn tủn, chồn chẳng có hang và lũ gấu Bắc Mỹ chỉ thỉnh thoảng lắm mới được tắm rửa nếu chúng đã quá chán ngán. Những khuyết điểm này càng tệ hại vì các đoàn học sinh thường xuyên tới thăm vườn thú. 

Truyện ngắn Với tay là đến

Với tay là đến

Tác giả: Nguyễn Thị Thu Huệ

Càng đi càng xa. 

Hoá ra. Con đường thân thuộc nhất, gần gũi nhất gắn bó dài tuổi thơ, khi bắt đầu là một bào thai, tấp tểnh tròn co trong bụng mẹ, sấp ngửa lên xuống như sóng biển sáng dâng chiều rút, hay lúc chạy cá ngoài bãi mỗi khi thuyền về. 

Truyện ngắn Vội Tiễn Em Đi

Vội Tiễn Em Đi

Tác giả: Trương Văn Tú

Trời đã khuya, cái lạnh về đêm làm anh ớn lạnh. Anh vội mặc cái áo thung cao cổ cho giãm bớt cái lạnh đêm khuya. 
Không ngủ được, không biết có phải ly café đắng lưỡi lúc nãy làm anh không ngủ được không? Càng về khuya, sương đêm lạnh hạt càng xuống nhiều; anh vẫn ngồi đó, ngoài balcon để nhìn ánh trăng.

Truyện ngắn Với tình yêu

Với tình yêu

Tác giả: Nguyễn Trọng Hoạt

Tuy cùng lứa nhưng khi chúng tôi còn nhấp nháp vị ngọt tình yêu trong tưởng tượng thì Quang đã có “nửa kia” của đời mình. Đó là Dung, sinh viên năm thứ hai đại học kinh tế. Cô bé tóc dài, mắt to, thấm đẫm hương đồng gió nội ấy đã hút khá nhiều thời gian, tâm trí của bạn tôi. Nói yêu là khổ e làm nhụt chí những người đang mon men trên đường tình nhưng với Quang quả đúng thế. 

Truyện ngắn VỐN LIẾNG

VỐN LIẾNG

Tác giả: Vĩnh hảo

“Nó tưởng mình ngu nên mỗi lần kẹt tiền là cứ hỏi mượn mà chẳng bao giờ thấy trả,” Xê thầm nghĩ. Nhét lá thư của Tân vào túi áo, chàng nói lớn dù trong phòng chẳng có ai ngoài chàng: 
“Thực ra, ta chỉ dại thôi. Hề hề...” 

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

Truyện ngắn Vong cô

Vong cô

Tác giả: Phan Bá Tiến

Đ ã quá nửa đêm mà Toàn vẫn không tài nào chợp mắt. Hai tay vòng lên ngực giả bộ thở đều, nhẩm đếm không biết bao lần từ một đến một nghìn... Vẫn không ngủ được. Toàn không dám trở mình vì sợ Hà biết. Hà mà biết Toàn không ngủ thì khổ Toàn lắm. Nàng truy tìm đủ mọi lý do. Và thế là đủ dạng câu hỏi "Vì sao" được đặt ra cho Toàn. Đã không ngủ được lại bị tra tấn kiểu đó, sáng ra, đến cơ quan ai cũng cứ tưởng Toàn ốm. Từ đó, Toàn rút ra kinh nghiệm, không ngủ được thì cứ cố mà nằm im. Thức như ngủ,

Truyện ngắn Vòng Đời

Vòng Đời

Tác giả: Hải Triều

Lão quằn quại trong cái rét tê tái của những ngày tháng 3 âm lịch. Cứ đến thời điểm này hàng năm, lão lại khắc khoải, trông ngóng một điều gì vô định. Quá khứ oai hùng của một thời lại thổi bùng lên trong lão sức sống trong nỗi đau kiệt quệ sau một ngày dài thăm thẳm. Tiếng kẹt cửa quen thuộc của đứa con, một cuộc đổ bộ quen thuộc, bất định, không thời gian. 

Truyện ngắn VÒNG HOA

VÒNG HOA

Tác giả: Luigi Piradello

Bác sĩ Xima dừng lại ở cổng tòa thị chính, ngôi nhà nhô cao trên ngọn đồi, ngay ở lối ra vào miền này; ông đứng im lặng một lát nhìn hàng rào sắt thô sơ, hai bên có hai cột cái cũng không kém phần sơ sài chống đỡ, sau cột có hai cây trắc bá nhỏ trông ảm đạm (ảm đạm, mặc dù có một vài dây hồng leo uốn lượn quanh cây giữa màu xanh lá sẫm). Ông nhìn lối đi dốc đứng từ cổng rào lên đỉnh đồi,

Truyện ngắn Vòng tròn oan nghiệt

Vòng tròn oan nghiệt

Tác giả: Mai Thị Thu Trang

Lại một buổi chiều sắp sửa trôi. Nó không muốn đếm thêm một chiều nữa, mặc dù nó thừa sức thuộc lòng. Nằm ngửa, hơi nghiêng đầu về phía cánh cửa sổ duy nhất nằm xeo xéo trong phòng, nó ngóng nhìn mưa rơi. Mưa mù trời, mù đất, ảm đạm kinh khủng. Cây cối chuyển sang một màu sậm khó chịu. Mây xám bàng bạc vần vũ. Vài chiếc xe gắn máy vù vù chạy qua như muốn xé rách cả màn mưa, át cả tiếng lộp bộp,

Truyện ngắn Vòng tròn tình yêu

Vòng tròn tình yêu

Tác giả: Lê Vũ Anh Đào

AT - Mình đã mất anh được năm năm rồi. Tại sao ký ức về anh vẫn không thể phai mờ? Mình đã nhiều lần muốn chết theo anh, vậy mà mọi người không cho mình chết. Cổ tay chằng chịt những vết sẹo do dao lam rạch. Nỗi đau tinh thần còn lớn gấp trăm ngàn lần nỗi đau thể xác. Mỗi lần nhớ anh mình lại vô tình rạch những vết dài rướm máu trên cổ tay.Mình không thấy đau mà chỉ thấy trái tim như thắt lại. 

Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014

Truyện ngắn Vòng vèo thật giả

Vòng vèo thật giả

Tác giả: Ái Duy

Khi những ngón tay thoăn thoắt đếm tiền của con bé giúp việc ở cửa hàng khựng lại nửa chừng, linh tính chẳng lành khiến tim Thanh thót lên một cái.
Chị cố giữ vẻ điềm nhiên nhìn nó rút tờ giấy bạc một trăm ngàn ra khỏi xấp, nhanh nhảu đến hỏi ý cô chủ của mình. Chủ tiệm là người quen biết lâu năm của chị, cô ta cầm lấy nó và chỉ liếc qua rồi cười tươi như hoa,

Truyện ngắn Vụ Án

Vụ Án

Tác giả: Nguyễn Nguyên Phước

Chuyến tàu Hà Nội - Hải Phòng khởi hành lúc hai giờ chiều. Tôi giở báo An ninh thế giới ra đọc. Bà già ngồi bên cạnh than thở: "Bây giờ ngày nào cũng toàn tin giết người, cướp của, hiếp dâm". 
Người đàn ông trung niên ngồi đối diện tôi phản đối: "Ngày xưa cũng thế thôi. Ba mươi năm trước có một vụ đứa con gái giết cha. Tôi chưa thấy vụ nào dã man như vụ ấy". Cô gái trẻ ngồi cạnh ông ta không nói gì. 

Truyện ngắn Vụ án đêm Nôel

Vụ án đêm Nôel

Tác giả: Dương Lệ

Hân đẩy cửa phòng bi-a bước vào. Trông thấy Hân, cậu bạn tóc vàng cao lớn, có gương mặt điển trai - Huy - ngừng chơi. Huy ngẩng đầu lên: 
- Cậu đến tìm tớ à? Ngoài trời đang mưa phải không? 
Hân nhìn vào chiếc ô vẫn còn ướt nước đang cầm trên tay: 

Truyện ngắn Vũ điệu địa ngục

Vũ điệu địa ngục

Tác giả: Võ Thị Hảo

Tôi ớn lạnh toàn thân khi nghĩ đến cầu vồng, ớn lạnh khi tưởng thấy những tia nắng vàng khé lao qua màn mưa. Khi đó, ngẩng nhìn thường đã thấy những chiếc cầu vồng bảy màu còng lưng trên trời. 
Khi ấy, người đàn bà ở nhà đối diện bên kia đường sẽ chạy ra, mái tóc xổ bạc bời trong gió: 

Truyện ngắn Vũ điệu lãng quên

Vũ điệu lãng quên

Tác giả: Vũ Thị Minh Nguyệt

365 ngày… 
730 ngày… 
1095 ngày… 
Nàng luôn bắt đầu một ngày mới bằng ý nghĩ :” em nhớ anh”. Như một điệp khúc, như một thói quen lâu ngày thành lệ. Nàng chuẩn bị đi làm, nhìn vào gương thấy gương mặt mình cứ tàn tạ từng ngày, những nếp nhăn nơi đuôi mắt, cái má bắt đầu xệ. 

Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014

Truyện ngắn Vụ ly dị của phu nhân Celestin

Vụ ly dị của phu nhân Celestin

Tác giả: Kate Chopin

Tôi thích cách viết của Kate Chopin, các tác phẩm của bà chứa đựng cái nhìn hơi mỉa mai nhưng cũng rất nữ tính. Tôi dịch xong truyện ngắn dưới đây từ khi chưa kết thúc cuốn Phải lấy người như anh. Truyện hơi quá ngắn và cổ lỗ nên khó đăng được ở đâu, may quá tôi lại có website riêng(*). 

Truyện ngắn Vụ mất cắp một triệu đôla bằng trái phiếu

Vụ mất cắp một triệu đôla bằng trái phiếu

Tác giả: Agatha Christie

- S ố lượng những vụ đánh cắp trái phiếu hồi này xảy ra nhiều quá - Tôi nói và đẩy tờ báo ra - Poirot, chúng ta hãy bỏ việc nghiên cứu để khám phá những vụ loại này. Anh đã đọc những tin tức cuối cùng chưa? Những tờ trái phiếu "Liberty" giá trị tới một triệu đôla mà Ngân hàng Londres - Ecosse gửi tới New York đã bị mất một cách không ngờ trên tàu Olympia. 

Truyện ngắn Vú Mên

Vú Mên

Tác giả: Nguyễn Vĩnh Nguyên

Ngày trước, nhà nội tôi thuộc vào hạng thương gia có của ăn của để ở phố Khâm Thiên, Hà Nội. Ông bà chỉ có hai người con trai: Bác Lữ và bố tôi. Cuộc sống của họ khá bình yên và sung túc. Ăn rồi chỉ lo học, không phải làm lụng bất cứ việc gì. Việc nhà từ trong ra ngoài, nặng nhẹ đều có bọn con ở lo hết. 

Truyện ngắn Vũ Nữ

Vũ Nữ

Tác giả: Tokarczuk, Olga

Lời dịch giả: Truyện ngắn sau đây của nhà văn nữ Olga Tokarczuk viết về thân phận, ý chí khẳng định mình của một người phụ nữ. Cho phép tôi coi đây là món quà nhỏ của tôi gửi tới các bạn đọc là nữ của VNTQ 

Truyện ngắn Vu Quy

Vu Quy

Tác giả: Đỗ Hoàng Diệu

Mẹ vào phòng, hôn nhẹ lên trán tôi, tắt tất cả những bóng đèn tôi đã cố tình bật lên vài phút trước. Ngủ đi con, ngày mai còn có sức. Lời mẹ dịu dàng, nhưng tôi nghe váng vất nỗi xót xa. Xót xa sẽ gả đi, cho đi đứa con gái yêu quý được nặn ra từ bể sâu đau đớn và quặn thắt thương yêu vào tay một kẻ xa lạ, không chung máu mủ ruột rà. Ngày mai tôi lấy chồng. Ðây là đêm cuối cùng tôi ngủ trên chiếc giường con gái.

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

Truyện ngắn Vũ trụ câm

Vũ trụ câm

Tác giả: Vũ Đình Giang

Thường xuyên trong những buổi chiều ngoại ô đầy gió, Min bị nỗi đe dọa xâm chiếm bởi những tiếng sấm mơ hồ dội lên từ cuối chân trời. Nơi cội nhãn già nua chưa bao giờ ra hoa kết trái, Min mắc cái võng dù tòng teng chẳng mấy khi nằm. Từng đám mây bay qua bầu trời thảng hoặc để lại những hình thù ngộ nghĩnh tùy theo trí tưởng tượng của Min.

Truyện ngắn Vừa đọc vừa khóc

Vừa đọc vừa khóc

Tác giả: Vương Hằng Tích

TPCT - Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. 

Truyện ngắn Vua Hủi Koolau

Vua Hủi Koolau

Tác giả: Jack London

Chỉ vì chúng ta mắc bệnh mà họ đã tước đoạt tự do của chúng ta. Chúng ta đã tuân thủ luật pháp. Chúng ta không làm điều gì sai quấy. Vậy mà họ đã nhốt chúng ta vào tù. Các bạn cũng biết rồi đấy, Molokai là một hòn đảo ngục tù. Coi Niuli kia kìa, cách đây bảy năm, chị cậu ta bị đưa đến Molokai; từ bấy đến nay,

Truyện ngắn Vua Lũ Đồ Chơi

Vua Lũ Đồ Chơi

Tác giả: Quế Hương

N ó chưa hề xuống vườn. Đơn giản vì nó đi lại khó khăn, chỉ lết là giỏi. Cầu thang lại có cửa, cài then phía ngoài. Thế giới đối với nó thu hẹp trong căn phòng khoảng 20 mét vuông, nơi mẹ cha nó buồn bã thu giấu một sản phẩm bị hỏng, một hình hài con người mà chẳng ra người. 

Truyện ngắn Vui Buồn Internet

Vui Buồn Internet

Tác giả: Nguyễn Khoa Hiền Trang

- Ê! Nhóc! 
Nhỏ quay lại. Anh Hai đang lắc mạnh đầu, thiếu điều muốn văng cả mớ tóc bù xù ra. 
- Nè, sao nhóc càng ngày càng "boy" vậy? Cái nón hồng có nơ bữa huynh mua đâu sao hổng đội lại tròng vô đầu cái nón lưỡi trai bạch thếch đó? 

Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014

Truyện ngắn Vụn sao

Vụn sao

Tác giả: Phạm Ngọc Tiến

16h15'. Thôi chết, muộn mất rồi. Còn chưa đầy cây số nữa là đến bệnh viện, đường lại bị tắc. Thế nào cũng bị càu nhàu. Không biết hôm nay bác sĩ nào trực buồng nhỉ? 
Buồn cười thật. Cuộc đời thì dài nhưng ai cũng cố tranh cướp từng phút. Dù thời gian chẳng phải bao giờ cũng quý. Xe các loại ùn ùn. Bụi rực lên quánh lại thành từng đám vàng xuộm. Tiết xuân mà nực như mùa hạ. Người đông như nêm. Phải choài chân xuống đường đẩy xe, nhích từng tấc,

Truyện ngắn Vụng Dại Mười Sáu

Vụng Dại Mười Sáu

Tác giả: Nguyễn Thị Hoa

Viết lại câu chuyện này bằng trái tim đã một lần đau đớn, tôi chẳng còn lại gì hơn là một nụ cười buồn bã khi nghĩ về con người ấy, con người đã vô tình, hay cố ý gây trong tôi sự đổ vỡ đầu tiên, sự sụp đổ hoàn toàn những mộng mơ ngây dại của tuổi học trò. 
Ngày ấy, tôi chỉ là một cô bé tuổi mười sáu, vẫn còn giữ một chút thơ ngây, một chút lãng mạn với đôi mắt màu hồng để nhìn cuộc đời xung quanh. Với tôi, cuộc sống thân quen chỉ là gia đình và những cô bạn gái. Cuộc đời còn là cái gì đó thật lạ lùng, mới mẻ. Và hình như là tôi đã yêu.

Truyện ngắn Vùng may rủi

Vùng may rủi

Tác giả: Lê Đạt

Đêm đường hầm ngày xúc xắc chưa gieo 
H ai người rời sòng bạc Monte Carlo. Gió thổi hơi nước vào đất liền mát như quạt. Lẫn với mùi nồng và tanh của biển là mùi hoa... phảng phất lan đêm. 
Jean rút khăn tay lau mồ hôi trán, càu nhàu: 
- Làm sao lại không trúng?... Làm sao lại không trúng? 
Theo những con tính rất công phu của ông thì không thể sai được. Hòn bi ngà chắc chắn là phải rơi vào ô số năm. 

Truyện ngắn Vùng Trời Bỏ Lại

Vùng Trời Bỏ Lại

Tác giả: Nguyenthitehat

Thế là tôi bỏ đi, tôi đến một nơi chưa bao giờ đặt chân hay nghĩ đến. Một khoảng trời có mưa nhiều hơn nắng. Nơi có sương mù, có những con đường lên xuống hay chạy vòng quanh núi. Tôi đang muốn từ bỏ tôi để bước sang một con đường khác. Con đường của riêng mình mà không là của ai, cho dù trên con đường đó tôi có phải bước đi một mình hay chăng nữa. 

Truyện ngắn Vũng Xoáy

Vũng Xoáy

Tác giả: Lê Quốc Hùng

Dòng sông chảy xuôi về phía đông. Nhưng gần bờ khúc khuỷu lồi ra lõm vào tạo thành những dòng chảy quanh quẩn xoáy tròn lờ đờ chậm chạp. Có khoảng rộng với xoáy lớn thì gọi là vực gành. Khoảng bé với xoáy bé thì gọi là vũng vật hay vũng xoáy. Rều rác, động vật chết trôi hay tụ lại ở đó. Vì thế có nhiều mồi ăn. Các loài cá con bơi xuôi lội ngược coi vũng xoáy là trạm nghỉ của mình. Những đàn mương rói lao xao mặt nước, há miệng đớp mồi, nhảy nhót tung tăng.

Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014

Truyện ngắn Vườn Hoa Tình Nghĩa

Vườn Hoa Tình Nghĩa

Tác giả: Lê Nguyễn Hiệp

Mười năm qua rất nhanh tưởng chừng mới ngày nào. Ông có thói quen dậy rất sớm vì bệnh khó ngủ, chả gì cùng tòm tèm hơn sáu bó rồi. 5 giờ sáng vợ con còn ngủ, ông đặt bình nước trên bếp, trong khi chờ đợi nước sôi, ông cất bước khó nhọc đến bên tủ trà lấy một ít trà sen bỏ vào bình trà sứ, bình trà sứ này là đồ biếu từ thằng bạn thân sỏ lá tặng nhân dịp sinh nhật thứ 60 của ông, thằng này hiện đang ngụ ở quận cam,

Truyện ngắn Vườn Khuya

Vườn Khuya

Tác giả: Phạm Lệ An

*Thôi về đi đường trần đâu có gì tóc xanh mấy mùa... 
có nhiều khi từ vườn khuya bước về bàn chân ai rất nhẹ 
tựa hồn những năm xưa. [Phôi Pha - Trịnh Công Sơn] 

Truyện ngắn Vươn Ra Ngoài Cuộc Sống

Vươn Ra Ngoài Cuộc Sống

Tác giả: Võ Phiến

Sự thất vọng bắt đầu sau chuyến đi thăm mặt trăng về. Người về chỉ mang theo mớ đá: tuyệt không có dấu sinh vật nào. Từ ấy, những thám hiểm khác không khá hơn. Nơi bấy lâu chúng ta vẫn đặt nhiều mơ tưởng là Hoả tinh: Hoả tinh rốt cuộc cũng làm cụt hứng giới “tìm bạn bốn phương”. 

Truyện ngắn Vườn trinh nữ

Vườn trinh nữ

Tác giả: Phạm Thanh Thúy

Đôi khi Đan tự hỏi lòng: Nếu tìm lại thời gian đã mất liệu mình có nên sửa lại những điều sai hay hoàn thành nốt những ước mơ dang dở? Nếu tìm lại được thời gian đã mất liệu mình đang đứng ở đâu, hay vẫn ở chốn này? 

Truyện ngắn Vườn Vắng

Vườn Vắng

Tác giả: Nhật Tuấn

"Xin mời ông..." Có tiếng cửa sắt rít lên han gỉ, tiếng khóa loảng xoảng, tiếng dế rúc trong bụi tre chìm ngợp trong đám dây leo bùng 
nhùng. Trận mưa đêm qua kéo bùn qua lối đi chôn những viên sỏi chắc một thời đã từng lạo xạo dưới những bàn chân dạo chơi trong 

Thứ Năm, 19 tháng 6, 2014

Truyện ngắn Vườn Xuân Lan Tạ Chủ

Vườn Xuân Lan Tạ Chủ

Tác giả: Nguyễn Tuân

Năm mươi năm về trước, du khách ở vùng Thanh Hóa thường khi đi qua chỗ bến đò ái Sơn, về hữu ngạn con sông Mã, nhận thấy ở vệ đường tay mặt một khoảnh vườn độ bốn, năm sào, xung quanh trồng toàn một thứ tre đằng ngà. 

Truyện ngắn Vườn yêu

Vườn yêu

Tác giả: Võ Thị Hảo

Tôi nhón chân trên đôi giày giấy thiếu nữ đi vào Vườn Yêu. 
Tôi bận trên người cũng một thứ quần áo bằng giấy không sột soạt, lóng lánh và nhẹ bỗng. Né người xa một chút vì sợ anh làm hỏng đôi giày và bộ quần áo tôi. Anh nhìn dáng đi liệng chiệng của tôi và cười hiểu biết. Tôi cũng vui thích cười vang. Thú vị quá, vì mình đã có một bộ quần áo và đôi giày dễ hỏng khiến người khác phải kiêng dè. 

Truyện ngắn Vuông tròn khó đặng

Vuông tròn khó đặng

Tác giả: Mõ Saigòn

Dương Chu là người thích làm việc nghĩa. Hâm mộ đạo Thánh hiền, nên đi đến đâu cũng để ý điều chân thật, mà chê bai điều giả trá. Một hôm Dương Chu đang trầm ngâm trong thư phòng, suy nghĩ đến lẽ tồn vong biến hóa. Chợt tiểu đồng báo có Tăng Hổ là bạn nhậu đến chơi, bèn hớn hở mời vào. Sung sướng nói: 
- Một ly nhâm nhi… tình bạn. Mình đã là bạn với nhau, thì không thể bỏ cái ly ra ngoài bàn đó vậy! 

Truyện ngắn Vượt qua nhân sư

Vượt qua nhân sư

Tác giả: Hoàng Thùy Linh

Tâm sự: Một truyền thuyết về nhân sư kể lại rằng: "... Khi xây dựng xong pho tượng Sphinx - khoảng 2.500 năm trước Công nguyên - có một lời nguyền rằng bất kể ai đến đứng trước tượng, nói được một câu thật thâm thúy, sâu sắc, triết lý... thì pho tượng Nhân sư đó sẽ cười! Thế là từng có bao nhiêu học giả,

Truyện ngắn Vượt Sóng

Vượt Sóng

Tác giả: Vỏ Minh Đường

Tư Kha có cái dáng cao kều không cân xứng với chiều ngang thân mình. Bàn chân anh bè bè hết cỡ giày dép, quen lội ruộng, lội vườn, đôi tay chai sần khô ráp quen cầm cuốc, cầm cày, gương mặt thì choắt lại, cằm tóp, đầu to, tóc lù xù. Chọn lựa lắm mới được bộ đồ đơ đỡ để đi thành phố thăm con.

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

Truyện ngắn Vượt Thoát

Vượt Thoát

Tác giả: Ngô Minh Hằng

Thời gian lúc này với Nhung thật nặng nề chậm chạp. Dường như Nhung ngồi yên như thế đã lâu lắm rồi. Trong đám cỏ cao hơn nửa thân người, nàng cố gắng thu mình cho nhỏ hơn nữa. Nhung nghe rõ tiếng tim đập loạn xạ trong lồng ngực và chân tay lạnh giá. Mùi cỏ mục và mùi bùn hăng hắc thoảng trong sương đêm. 

Truyện ngắn Vượt trên thù hận

Vượt trên thù hận

Tác giả: Hoàng Thắng

Khoảng gần trưa, người quản giáo xuất hiện trước cửa một phòng giam, gọi to: "Phạm nhân 1147, có người đến thăm; 1147, có người đến thăm!". Người quản giáo gọi liền hai lần, phạm nhân Trương Tiểu Binh mới thực sự tin là quản giáo gọi tên mình. Trước ánh mắt thèm muốn của các phạm nhân khác,

Truyện ngắn Vứt tốt sang sông

Vứt tốt sang sông

Tác giả: Trang Hạ

Tôi đang thu xếp sách vở, định lên văn phòng Hội sinh viên trả lời nốt những câu hỏi thảo luận trên diễn đàn online. Chúng tôi giúp sinh viên khoá dưới chuẩn bị hoạt động "Tiếp sức mùa thi" dự kiến khởi động sau hai tháng nữa. Điện thoại di động rung. Mẹ gọi điện cho tôi. 

Truyện ngắn Website thương nhớ

Website thương nhớ

Tác giả: Nguyên Hương

Thư ông bác gửi ra hỏi có muốn vào Nam làm với bác không, Dụng nhận lời ngay. Hai năm lang thang ở các điểm dịch vụ Internet Hà Nội sau hai lần thi trượt đại học cho Dụng một số vốn kha khá về môn này. Bác nói cứ vừa làm vừa học thêm, không đại học nhưng nếu muốn thì vẫn có vô khối cái để học mà chẳng cần đi đâu xa, chỉ nhấp chuột...

Truyện ngắn Xa chạy cao bay

Xa chạy cao bay

Tác giả: Somerset Maugham

Từ trước tới nay tôi vẫn đinh ninh cho rằng một khi một người phụ nữ đã định lấy ai làm chồng thì không gì có thể cứu nổi anh ta ngoài việc bỏ của chạy lấy người ngay lập tức. 
Tuy nhiên, trên thực tế, không phải lúc nào người ta cũng làm được như vậy, bởi vì có một lần, một người bạn của tôi khi thấy mối nguy cơ tất yếu ấy đang lù lù hiện ra đầy đe doạ trước mắt,

Truyện ngắn Xa lắc đường quê

Xa lắc đường quê

Tác giả: Phan Thị Tần

Tôi yêu Hoan. Đó là điều đương nhiên như thể mặt trời hàng ngày vẫn mọc ở phương Đông. Cuộc sống bây giờ dẫu có đổi thay, thì tất cả những người yêu nhau trên thế gian này đều có một giấc mơ của riêng mình là được sống trong cõi riêng tư hạnh phúc với người mình yêu dấu. Tôi cũng vậy thôi. Giấc mơ được thức dậy khi nắng chưa tràn vào cửa của ngôi nhà, sẽ nhìn thấy Hoan bên cạnh đang hồn nhiên ngủ. Rồi tôi sẽ vào bếp nhóm lửa, nấu nước pha bình trà buổi sáng, để anh uống trước khi đi làm. 

Truyện ngắn Xa lắc đường quê

Xa lắc đường quê

Tác giả: Phan Thị Tần

Tôi yêu Hoan. Đó là điều đương nhiên như thể mặt trời hàng ngày vẫn mọc ở phương Đông. Cuộc sống bây giờ dẫu có đổi thay, thì tất cả những người yêu nhau trên thế gian này đều có một giấc mơ của riêng mình là được sống trong cõi riêng tư hạnh phúc với người mình yêu dấu. Tôi cũng vậy thôi. Giấc mơ được thức dậy khi nắng chưa tràn vào cửa của ngôi nhà, sẽ nhìn thấy Hoan bên cạnh đang hồn nhiên ngủ. Rồi tôi sẽ vào bếp nhóm lửa, nấu nước pha bình trà buổi sáng, để anh uống trước khi đi làm. 

Truyện ngắn Xa ngàn trùng

Xa ngàn trùng

Tác giả: Đỗ Thành

Từ lúc đưa em về 
Là biết xa nghìn trùng 
TCS 
Tiễn chân “ người ấy “ xong, dì trở về nhà như người vừa thoát cơn chết đuốị Mặt mày dì hốc hác, mắt thâm quầng, không còn chút nhuệ khí nào hết. Dì bước đi mà như nhấc chân lên không nổi, rón ra rón rén.

Truyện ngắn Xa Nhà

Xa Nhà

Tác giả: Phan thị vàng Anh

B uổi sáng, lúc đánh răng, bọt còn bám vòng quanh mép, Hương hỏi Tuyền: "Cái thời kỳ đẹp đẽ ấy đâu mất rồi?". 
Hương chở Tuyền đi làm. Trên đường Giảng Võ, những cây dâu da xoan đội hoa trắng ngà. Dưới bóng những cây cơm nguội, chợ người Giảng Võ nằm, ngồi trễ nải, lơ mơ ngủ ngày. Nắng tháng năm mới tám giờ đã gay gắt. Hương nói giờ này chắc anh ấy còn ngủ trong chăn, anh ấy nóng mấy cũng ngủ trong chăn,

Truyện ngắn Xa Quê Sao Mình Không Thương Quê

Xa Quê Sao Mình Không Thương Quê

Tác giả: Võ Thị Hồng Luyến

Nó không bao giờ bảo với lũ bạn là nó sinh ra ở Quảng Trị – một mảnh đất miền Trung nghèo nàn, khô cằn với những ngọn gió lào thổi rát da. Nó chỉ bảo đó là quê hờ của nó, nghĩa là nhà nó chỉ tạm trú một thời gian để rồi chuyển ra Hà Nội ngay sau đó. 

Thứ Ba, 17 tháng 6, 2014

Truyện ngắn Xa Rồi Kỷ Niệm

Xa Rồi Kỷ Niệm

Tác giả: Nguyenthitehat

Thế là tôi xa thành phố ấy, xa một cách thật bất ngờ vội vã, không kịp một lời chào, không kịp một chia tay khi sự hỗn loạn về chính trị, về đất nước trong cơn mù mịt. Tất cả như quay cuồng, như bão táp... Người người rủ nhau ra biển, người người rủ nhau tìm đường vượt biên giới, băng qua rừng sâu, băng biển dữ để tìm một lối thoát mà tôi là một trong những người bị cuốn hút trong giòng sông lịch sử đó. 

Truyện ngắn Xác chết báo hận

Xác chết báo hận

Tác giả: Vida Henry

Có lẽ ngay cả những ai ít bị gây ấn tượng nhất đôi khi cũng cảm nhận thấy những điều, những hiện tượng không nhìn thấy, đặc biệt là tại một địa điểm xác định và vào thời điểm xác định, khi các thế lực vô hình nào đấy tồn tại quanh ta. 

Truyện ngắn Xác ngọc lam

Xác ngọc lam

Tác giả: Nguyễn Tuân

Ở làng Hồ Khẩu có nhà họ Chu làm giấy nổi tiếng đã đến mấy mươi đời liền. Ông tổ bốn đời của nhà họ Chu, đâu suýt nữa có lần ra làm quan. Thời ấy, nhà vua xuống chiếu cho quan địa phương phải làm sổ đệ dâng về những môn bách nghệ trong nước và tên họ những người có tài thủ công trong các môn ấy. Về các phường làm giấy bán giấy, một hạt Hà Đông, nhà họ Chu được đứng đầu vào sổ kê khai bách nghệ.

Truyện ngắn Xâm mình

Xâm mình

Tác giả: Tanizaki Jun'ichiro

Chuyện xảy ra hồi thiên hạ còn giữ được cái đức "Ngu" đáng quí, thuở mọi người không biết kèn cựa để tranh sống như bây giờ. Cuộc đời lúc đó thật nhàn tản, khuôn mặt của các công tử và các cậu ấm còn chưa vương lấy một đám mây tư lự, tiếng cười của những nàng hầu trong phủ đệ và đám gái buôn hương tưởng như không biết dứt, cái nghề uốn ba tấc lưỡi của mấy chú hầu trà và kép diễu hãy còn được trọng vọng.

Truyện ngắn Xanh như hồn phách

Xanh như hồn phách

Tác giả: ĐỖ PHƯỚC TIẾN

Cứ sau một đêm, Hạn lại mập thêm một ít. Mỗi đêm mỗi mập ra cứ như giấc ngủ của cô chứa đầy đường, bánh mì và thịt nướng. Mập mà da không trắng thêm chút nào nên Hạn như một con rệp có trứng. Du nói lúc cô còn ở nhà, đó là do Hạn nuốt quá nhiều nước mắt. 

Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014

Truyện ngắn Xanh vỏ đỏ lòng

Xanh vỏ đỏ lòng

Tác giả: Võ Tấn Cường

Chị Hương mỉm cười. Làn môi chị đỏ thắm như ruột dưa. Tôi muốn hôn đôi môi chị để cảm nhận hương vị ngọt ngào và cay đắng của tháng ngày chờ đợi.
Tôi trở về ấp Xóm Giá vào thời điểm nông dân đang thu hoạch mùa dưa hấu.

Truyện ngắn Xâu chuỗi ngọc xanh

Xâu chuỗi ngọc xanh

Tác giả: Fulton Oursler

Ngày mà cô bé Jean Grace bước vào cửa hiệu, Peter Richards vẫn còn là người đàn ông cô đơn nhất ở thành phố. Có thể bạn đã biết được chút gì đó về điều này khi tình cờ đọc tin trong những tờ báo vào thời điểm câu chuyện xảy ra mặc dù có thể tên của nhân vật nam và nữ không được công khai cũng như câu chuyện không được trình bày đầy đủ khúc chiết như tôi sẽ kể dưới đây. 

Truyện ngắn Xây Mộng

Xây Mộng

Tác giả: Nguyễn Thế Hoàng

Suốt buổi sáng chúa nhật hắn cứ lè nhè bên vợ hắn. Nét mặt hắn buồn hiu thảm bại. Hắn cảm thấy chán nản, bất lực. Chưa bao giờ hắn bực bội trước nét mặt lạnh lùng của vợ mỗi lần hắn nói. 
Người chi mà khó ưa quá. Bằng lòng, không bằng lòng, cứ nói, sao lại lặng thinh như thế.

Truyện ngắn Xe Đạp Ơi...

Xe Đạp Ơi...

Tác giả: Thu Trâm

Giờ đây khi ra đường với chiếc Dream bóng lộn, có giây phút nào anh nhớ đến xe đạp xưa? 
Vậy là hai năm đã trôi qua, một thời gian không dài nhưng cũng đủ để quên đi một người và tìm thân người mới. Thế nhưng em vẫn không thể quên được anh, quên những kỷ niệm của mối tình đầu. 

Truyện ngắn Xe đạp đôi

Xe đạp đôi

Tác giả: Nguyễn Văn Học

Những đêm phố yên ả và thanh bình, hai đứa dạo chơi. Tôi thấy mình ấm áp bên em. Lá thì thầm như lời tỏ tình bên tai chỉ hai đứa biết. Tôi lái xe bằng một tay, tay còn lại nắm lấy tay em, chầm chậm đạp xe, có khi vừa đi vừa hát nữa, bài hát tình yêu Love story hơi buồn buồn, nhưng không có đứa nào buồn. 

Thứ Bảy, 14 tháng 6, 2014

Truyện ngắn Xem Sách

Xem Sách

Tác giả: Võ Phiến

Chàng nhổm dậy, hạ lưng ghế xuống thêm một bực nữa. Rồi xoay người lại, nằm thử. Bấy giờ thì thật là hoàn toàn thoải mái. Chiếc ghế vải này vừa vặn lắm. 
Ở hè nhà, phía ngoài đường lớn, có tiếng rắc rắc đều đều của chiếc tông-đơ hớt tóc đang hoạt động.

Truyện ngắn Xích Lô

Xích Lô

Tác giả: Y Ban

Mưa dầm dề kéo dài mấy ngày làm cho ngõ chợ thêm nhày nhụa. Trong một căn nhà nhỏ lụp xụp chừng hơn chục mét vuông, tối mù mù vì chỉ có một ngọn đèn đỏ yếu công suất. 
Hai người đàn ông còng lưng trên chiếu rượu. Người đàn ông trẻ hơn nhìn ra ngoài trời một hồi lâu rồi vùng đứng lên. 

Truyện ngắn Xin anh đừng yêu em

Xin anh đừng yêu em

Tác giả: Phan Hà Anh

Anh biết những tháng ngày tới anh sẽ nghĩ về cô nhiều lắm, anh sẽ nhớ về cô nhiều lắm, điều đáng nhớ nhất đó là ngày đầu tiên cô đến nhà anh cô mặc chiếc áo màu mặt trời sáng chói bởi trong ngày đó anh là kẻ hạnh phúc nhất trần gian. 

Truyện ngắn Xin cảm ơn " những người xa lạ "

Xin cảm ơn " những người xa lạ "

Tác giả: Mi Thứ

Hương thơm nhẹ nhàng ấy vẫn làm tôi lâng lâng một niềm hạnh phúc. 
1. 
Một lần đi công tác ở Hà nội, tôi ngoắc một chiếc taxi để đến nhà một người quen ở khá xe trung tâm. Lên xe không bao lâu thì taxi có sự va quẹt nhẹ với một chiếc xe hơi khác, do bác tài bên xe kia vừa chạy vừa nghe điện thọai di động nên ép taxi. Thế là anh lái xe taxi xuống cự nự.

Truyện ngắn Xin Cảm Ơn Cuộc Đời

Xin Cảm Ơn Cuộc Đời

Tác giả: Hoàng Thanh


hứ Năm ngày mai sẽ là Lễ Tạ Ơn tại Mỹ. Trân trọng mời đọc bài viết đặc biệt cho mùa lễ tạ ơn năm nay của tác giả Hoàng Thanh. Cô tên thật Võ Ngọc Thanh, một dược sĩ thuộc lớp tuổi 30’., hiện là cư dân Westminster, Orange County. Bài viết về Lễ Tạ Ơn của cô mang tựa dề "Xin Cám Ơn Cuộc Ðời"

Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

Truyện ngắn Xin cho một lần

Xin cho một lần

Tác giả: Vũ Thư Nguyên

Toa xe điện ngầm lắc lư, lao vun vút trong đường hầm tối đen. Qua khung cửa sổ, những ánh đèn néon trên vách đường hầm kế tiếp nhau phóng ngược lại rồi mất hút vào bóng tối. Huy vẫn ngồi nhìn những ánh sáng chớp lòe ấy đã lâu. Trong toa xe điện từ D.C. về Rockville ngày chủ nhật vắng ngắt. Phía cuối toa,

Truyện ngắn Xin chữ cụ nghè

Xin chữ cụ nghè

Tác giả: Nguyễn Công Hoan

Gần chỗ tôi ở, có một cụ nghè, đỗ khoa nào tôi không rõ. cụ nghè nổi tiếng là hay chữ. những thơ phú, câu đối, cụ làm ra, toàn là chữ nho cả, tôi ù cạc như vịt nghe sấm, nhưng thấy người vùng này thuộc nhiều và đều phục là hay lắm. 

Truyện ngắn Xin đừng nhắc đến lời vĩnh biệt

Xin đừng nhắc đến lời vĩnh biệt

Tác giả: Lê Văn

T ôi chẳng nhớ nổi mình đã mấy lần sốt rét. Những cơn sốt cứ chực chờ, hễ lúc nào mình vất vả chống chọi với gian khổ khi đầm mình trên chốt, khi ráng sức đi vận chuyển lương thực, vũ khí là sau đó nó ập đến. Một trăm thằng ở rừng trong hoàn cảnh ấy là một trăm thằng sốt. 

Truyện ngắn Xin Được Một Lần Ngu

Xin Được Một Lần Ngu

Tác giả: Phạm Thu Sương

Ba Má tôi bảo tôi học yếu lắm, ông bà khuyên bảo tôi nhiều lần, rằng tôi hãy cố gắng học tập cho kịp bạn bè đặng khỏi sợ tụi nó chê cười. Mắc mớ gì cười, ai cười mình thì mình nhe răng cười lại, sợ gì. Tôi nhớ là hồi nhỏ tôi học cũng "đã" lắm chứ bộ, mà không hiểu sao càng lớn sức học của tôi càng gài số de. 

Truyện ngắn Xin em ở lại giữ mồ anh

Xin em ở lại giữ mồ anh

Tác giả: Nguyễn Vinh Thăng

Chiếc xe bò như không còn lăn bánh nổi nữa, nhưng ông già cứ đánh roi vào mông con bò vun vút, “Giáng lên, giáng lên nào!” Ngồi trên xe, Thanh Trúc cảm thấy khó chịu và xót thương cho con bò phải kéo đến tám cô gái và một ông già với nào la bao bị, giỏ xách lỉnh kỉnh của các thiếu phụ đi thăm nuôi chồng tù đày tại Trại Vĩnh Phú. Trại tù nằm tận miền Bắc gần ranh giới Trung Quốc. 

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

Truyện ngắn Xin Hãy Thôi Mưa

Xin Hãy Thôi Mưa

Tác giả: Hoài Yên

tôi đứng giữa rừng, mưa ... vẫn là mưa ... 
cuối mùa đông cây vẫn gầy trơ nhánh 
theo dòng nước đất sẫm màu đen quánh 
tơi tả cuối cùng một chiếc lá phong (*) 

Truyện ngắn Xin hãy tin em

Xin hãy tin em

Tác giả: Nguyễn Thị Thu Huệ

"Xin hãy tin em" là một truyện ngắn của nhà văn trẻ Nguyễn Thị Thu Huệ và đã được chuyển thể thành phim truyện cùng tên. Bộ phim đã được khán giả trẻ đón nhận nhiệt tình. Trong phim, Hoài, tên cô gái trong truyện đã có được một kết thúc có hậu hơn là trong truyện. Mời các bạn cùng đọc! 

Truyện ngắn Xin Lỗi Hoa Hường

Xin Lỗi Hoa Hường

Tác giả: ThaiNC

“Bánh mì đây, Bánh mì nóng đây" 
“ Aiìi mua bánh mì không ?” 


Tiếng ai kéo dài nghe như là tiếng ải lảnh lót của con nhỏ bán bánh mì đêm đã xuất hiện đầu ngỏ.

Truyện ngắn Xíu

Xíu

Tác giả: Tiểu Tử

Tiểu sử của nhà văn Tiểu Tử . 

Tên họ : Võ Hoài Nam 
Sanh năm 1930. Quê quán : Gò Dầu Hạ ( Tây Ninh ) 
Tốt nghiệp trường kỹ sư Marseille ( Pháp ) năm 1955 . 

Truyện ngắn Xóm Đạo Houston

Xóm Đạo Houston

Tác giả: Nguyễn Phục Hưng

Căn phố của ông bà Tuyên nằm ngay cuối dãy, nhìn ra con kinh thoát nước. Xa xa là những căn nhà chọc trời của Houston. Tháng Sáu, Houston mưa nhiều như Sàigòn. Mưa rào, ào xuống rất nhanh và ngưng lại cũng rất nhanh, y hệt mưa Sàigòn. Nước con kinh dâng cao,

Thứ Tư, 11 tháng 6, 2014

Truyện ngắn Xóm Ảo: Còn đó một mối tình

Xóm Ảo: Còn đó một mối tình

Tác giả: Lê Du Miên

Xóm ảo như một xóm ma và tất cả những người sinh hoạt ở trong cái xóm này cũng y như là những bóng ma, vật vưỡng với những thăng trầm, khắc khoải với những suy tư, cập rập với những mảnh tình tưởng như là rất thật …Những bóng ma chập chờn, lúc ẩn, lúc hiện, chỉ thấy tiếng nói mà chẳng thấy rõ con người . Chả biết xấu đẹp thế nào, chả biết già trẻ ra sao . Tất cả chỉ trong phỏng đoán và dĩ nhiên sai số của sự phỏng đoán dường như là luôn rất cao . 

Xóm ảo cũng có tổ chức như một khu xã thật của loài người . Cũng có viên xã trưởng đứng đầu kèm theo là một vài vị phụ tá . Dưới là những trưởng phòng, trưởng ban , mỗi phòng, mỗi ban đều phụ trách một công việc nghe như là rất riêng biệt, nhưng thật ra thì chung qui lại cũng chỉ là một . Công việc được làm bằng những ngón tay . Những ngón tay thần thánh có thể làm cho xóm ma hưng thịnh hay suy vong . Những ngón tay ma mãnh có thể làm cho xóm ảo có những trận cười vui như tết và chính nó cũng có thể làm cho trời kéo mây đen, tan bầy xẻ nghé, đất nứt hang sâu chôn vùi tình ma dưới lòng địa ngục . Xóm ảo với những luật pháp chế tài mà ông quan tòa là những vị thừa hành . Mức án nặng nhất cho những bóng ma là tước quyền công dân của họ và đuổi họ ra khỏi xóm làng , vĩnh viễn không được về lại , ngoại trừ một may mắn có chỉnh lý hay đợt ân xá …mong manh . 
Tôi đứng nhìn xóm ảo, cái xóm mà tôi cứ mường tượng là như nó toạ lạc đâu đây, ở ngay cái góc đường Holgate và 82nd . Phía bên kia đường Holgate là chợ Walgreen và xích xuống phía dưới một quãng là chi nhánh thư viện Multnomah . Phía bên kia đường 82nd là cà phê Starbucks và sâu hơn một chút là Wal-Mart .Bởi tôi thấy lảng vảng những bóng ảo trên những con phố này . Những bóng ảo ngồi tụm năm tụm ba uống cà phê bất kể giờ giấc, những bóng ảo ghé chợ shop bất kể ngày đêm, những bóng ảo cũng ghé thư viện đọc sách như là chăm chú nghiên cứu bài vở hay say mê một tác phẩm nào đó . Thậm chí có những bóng ảo ghé Eastport Plaza Dental để làm răng nữa . Lại lạ một điều họ cũng ghé vào dealer xe để lựa mua xe nữa …chả biết để làm gì . Xóm ảo dường như không có ai đi làm, vô công rỗi nghề. Xe cộ đâu dùng được vào cái gì trong cái xóm ma này … 
- Này bạn . Có phải bạn ở xóm ảo Holgate ? 
Bóng ảo nhìn tôi mà như là nhìn ở mãi đâu đâu : 
- Vâng . Sao bạn biết vậy ? 
Tôi cười : Biết chứ vì đây là xóm ảo mà . Tôi muốn vào làm xóm viên của xóm . Bạn có thể chỉ cho tôi phải làm sao, thủ tục như thế nào .? 
Bóng ảo nhìn tôi tỏ vẻ ngạc nhiên : Bạn muốn vào sống trong xóm ảo ư? 
- Vâng (nhưng bạn ơi bạn nhìn ngay tôi đi, tôi đứng ở đây này, ngay bên cạnh bạn thôi , sao con mắt bạn cứ nhìn trệch đi đâu không hà …tôi thầm nói như vậy) 
- Muốn vào xóm ảo , trước tiên bạn phải biết “biến dạng pháp”. Phải biết biến dạng, thiên hình vạn trạng …Trông bạn chưa thoát tục , làm sao mà hoà nhập với đời sống ảo được . 
- Trước lạ sau quen (tôi cười cầu tài). 

Chắc là mình phải biết nhìn trệch con mắt, đối tượng ở bên phải, mình cứ nhìn về bên trái , có thế mới hy vọng bước vào cái xóm này đề huề chăng hay tại cái anh, cái chị xóm viên này mắc bệnh mắt lé ( tôi cũng không biết rõ người này là trai hay là gái nữa), nên mình hiểu nhầm thôi . Mong là hiểu nhầm . 
- Vào office lấy mẫu đơn gia nhập, điền vào …Chúc may mắn . Tôi có hẹn phải đi, à mà này …Phải chuẩn bị tâm lý nhá . Cuộc sống ảo nó làm mình ghiền đấy , ghiền hơn ghiền thuốc lào 

"Xóm ơi …như nhớ thuốc lào 
Đã chôn xóm xuống, lại đào xóm lên" . 

Nói xong là bóng ảo biến mất , tôi muốn kéo áo y, thị trở lại nhưng đã túm hụt trong hư không . Tôi dè dặt bước vào cái office của xóm, rón rén rút một tờ đơn . Office vắng tanh không người ngồi , nhìn qua nhìn lại mới hiểu là điều khiển văn phòng này bằng toàn hệ thống điện toán không hà . Xóm ảo văn minh hơn xóm thiệt của loài người có hình, có dáng . Tôi chợt rùng mình : cái kiểu này mình phải coi chừng, phải đắn đo suy nghĩ trước khi gõ những ngón tay thô kệch của mình trên tờ đơn . Và thế là tôi bóp trán suy nghĩ, phác hoạ những cơ nguy mà mình có thể vướng vào chân, vào tay hay vào cổ . Tôi lưỡng lự mãi, đứng tần ngần trước cửa office, chưa quyết định . Có nhiều bóng ảo đi qua đi lại nói chuyện với nhau, liếc mắt đưa tình, cười huyên náo . Vui thiệt , cái xóm ảo này . Có một cô , tôi đoán là thế vì cái giọng trong trẻo như con gái trần gian : 
- Welcome bạn ghé thăm xóm ảo . 
Tôi lúng túng gật đầu , không biết nói gì thì cô lại nhoẻn miệng cười : 
- Mời bước vào trong xơi nước, nước trà ướp lài thơm lắm . 
À thì ra là bóng ảo Bắc kỳ . Chỉ Bắc Kỳ mới nói là xơi nước thôi 
- Vậy ra …cô mới ở Bắc vào … 
Cô ta phá lên cười lớn : 
- Thiệt tình cái anh này …Em đâu cần phải vào chứ . Em cứ ngồi ở Hà Nội mà vẫn dạo trong xóm ảo này cả ngày … 
- Ơ …tài nhỉ ! 
Cô ta nheo mắt chớp chớp, đá long nheo tôi . Tôi thiệt sự bị quyến rũ bởi những nụ cười rất tự nhiên, bởi những vồn vã như là rất chân tình, bởi những cú đá mắt rất ư là ngọt, không gượng gạo, không nửa chừng …vì thật ra có nhìn ra rõ mặt nhau đâu mà cần e dè, cần ấp úng . Những người xóm ảo khoác tay nhau dạo phố, những người xóm ảo rủ nhau ra quán cà phê ngồi tán gẫu, tặng nhau những bông hồng vào dịp birthday, vào dịp lễ lậy . Trao cho nhau những lời chúc cao tận trời xanh vào dịp Tết , Thanksgiving, X-Mas ….Nói chung họ rất rộng rãi, rộng rãi trên mọi mặt kể cả những lời tình …Tôi thích những người có tấm lòng thảo như vậy . Tôi quyết định gõ trên tờ application và chờ xã trưởng quyết định cấp visa để ra vào xóm . Đêm về nhà cứ mơ mơ, màng màng , mong sao ngài xã trưởng duyệt lẹ một chút để tôi có thể chễm chệ ngồi vắt chân lên cổ mà gẫu chuyện với dân làng . Đêm chả ngủ gì được, đúng là dễ ghiền thật , chưa gì mà đã mất ngủ rồi …Chắc chắn là còn nhiều cái ngạc nhiên khác đang chờ tôi ở cuối xóm . 

Tôi chính thức bước vào trong xóm một buổi sáng mùa thu . Trời đẹp lắm. Trên bàu trời, những áng mây vàng bay lơ lửng. Ngoài đường và trong vườn nhà lác đác những chiếc lá vàng chao lượn, cảnh vật làm lòng tôi lâng lâng, rộn rã như ngày xưa lúc còn bé tí được mẹ dắt về quê ngoại, nhìn cảnh lạ nơi quê mẹ cái gì thấy cũng đẹp, cái gì thấy cũng vui . Tôi chạy, tôi nhảy, tôi xục xạo chỗ này , tôi mò mẫm chỗ kia . Những bông cúc trắng trong vườn nhà bên nở trắng vườn như cũng nở trắng lòng tôi . 

Đang thờ thẫn như lạc mất hồn trước cảnh sắc thơ mộng của khu xóm thì bên tai nghe giọng khàn khàn :" Mới tới hả? Vào đây, vào đây chơi đi. Tớ có hoàng hoa tửu mời bạn đây." Tôi giật mình ngơ ngác " Trời ạ thời này mà còn có hoàng hoa tửu, đúng là mình đã lạc về quá khứ vài trăm năm rồi ". 

"Thu ẩm hoàng hoa tửu 
Đông ngâm bạch tuyết thi". 

Mãi sau này tôi mới nhận ra là cụ Ngã Ngửa. Cụ là Hương chủ trong xóm, tối ngày chỉ thích ngâm nga thi phú. 
Đang lưỡng lự không biết có nên ghé vào nhà của cụ không , vì tôi cảm thấy ngại quá trước toà lâu đài thật nguy nga đồ sộ của cụ, thì phía bên kia con lộ nhỏ lại có tiếng gọi :" Ê , Ốc Biển, ghé lại đây...". Không biết có phải gọi tôi không, tôi ngơ ngác nghiêng cái tai về phía đó. Một giọng trong trẻo nghe rất êm như giọng hát của Như Quỳnh :" Phù tỉ wẹo cằm Ốc Dzị nha...". Đúng là gọi tôi rồi. Tôi liếc nhanh qua Phù tỉ. Ôi đúng là một thiên hương quốc sắc, tôi khớp...nên quay nhanh qua chỗ khác, tủm tỉm cười một mình...Mình có gan trời cũng không dám bước vào khuê phòng thơm nực mùi ngọc lan của người. Tôi lảng đi quên cả nói một lời cám ơn. Ngày đầu tiên dân xóm ảo chào đón tôi rất nồng hậu. Tuy nhiên không phải ai cũng mau mắn như vậy đâu, cũng có một số người giữ thái độ im lặng như chưa hề biết xóm ta có thêm người mới dọn vô ở. Tôi vội vã về góc xóm lo cất lên một túp lều cỏ để che mưa , che nắng. Dân mới tới mà làm sao so bì với thiên hạ được chớ. Cái lều của tôi nằm khiêm nhượng dưới gốc một cây thông. Cây thông gió thổi kêu vi vu ngày đêm, nghe có lúc nhộn nhịp thật vui nhưng cũng có lúc nghe buồn não ruôt. 
Tôi cố gắng sơn phết , trang hoàng túp lều bằng những áng thơ ngây ngô . Những áng thơ tôi dán lên những liếp vách trông thấy mà thương , chúng gầy gò, ốm yếu, nghèo nàn , đôi lúc tôi cảm thấy ngượng với bàng dân thiên hạ . Nhưng nghĩ lại rồi tự nhủ với mình “ Họ biết mình mô tê mà ngại chi “ . Và nhất là tôi có cái số may, ngay từ những ngày đầu tiên, có một bóng hồng trẻ, đẹp luôn bên cạnh tôi , khuyến khích, giúp tôi một bàn tay : 
- Cố lên Dzị . Nhà Dzị rồi sẽ đẹp thôi . 
Tôi thầm cám ơn cái cô bé Sinh Ngôn ấy . Chả biết cô bé giờ ở đâu sau cơn bão năm nào. Cơn bão phát sinh từ một cơn địa chấn cực mạnh của Satăng dâm uế. Cơn bão thổi dọc bờ biển Florida ngược về phía Tây Bắc , xóm của chúng tôi bị ảnh hưởng nặng nề . Một số bóng ảo đã phiêu bạt, dấu hiệu của sự ghé mắt của thượng đế trên lầm lỗi của loài người và như con dân Do Thái xưa, lưu lạc mười phương . Chùm Ngao, Sinh Ngôn đã ra đi từ ngày ấy . Xóm lại vắng thêm những lão tiên ông một thời vang bóng . Tôi vuốt mặt buồn xo :… 

"những người muôn năm trước 
hồn ở đâu bây giờ !?" 

Một phút nản lòng tưởng là mọi chuyện rồi sẽ qua đi, nhưng dấu ấn đã muôn đời không phai, như vết thẹo để lại trên da, đã đôi lần nhắc nhớ nỗi buồn . Những người còn lại, co cụm bên nhau mà sống, mà hát “hận Đồ Bàn” : Người xưa đâu … 
Lão xã trưởng thì chỉ thích vân du tứ hải, đôi khi bỏ xóm đi biền biệt . Tôi đã dăm lần, bẩy lượt khăn gói lên đường đi tìm lão , kéo lão về để lo đại sự , nhưng cũng đành thúc thủ mà phó thác cho ông trời . Ai bảo ông trời cho lão ta có cái học uyên thâm, có nhiều tài năng xuất chúng, hơn người . Tôi ngưỡng mộ lão mọi điều, duy có một điều tới giờ này tôi vẫn cứ cười thầm là lão đã có một lúc tưởng tôi là Áo lụa Hà Tây, người con gái bé bỏng, nhu mì của lão . Tôi nghiệm ra một điều : trong xóm ảo, ngay cã xã trưởng cũng mù tịt về cư dân của mình. 

Cô Phù là người có phần lo lắng cho xóm nhiều nhất, ngay cả lúc này cũng thế dù cô đã về hiu rồi . Tôi nhớ đã có lần nào đó tôi ước mình là “Thượng Đế” để xoa dịu nỗi buồn Phù cô, nhưng tôi đã chả xoa được, mà đôi khi lại khuấy nỗi buồn cô đông đặc . Tôi mãi giận mình . 

Có những chiều ngồi trong túp lều của mình, chống cằm nhìn ra ngoài, nhìn những làn khói toả mông lung, tôi nhận ra mình cô đơn chi lạ, đã đến lúc phải đi tìm lại cái “nửa mình” đã thất lạc từ muôn năm trước rồi đây . Tôi uể oải bước ra khỏi căn lều, tiếng thông reo như mời gọi, như thúc dục , tôi lững thức bước đi về hướng mặt trời lặn . Hoàng hôn thật đẹp, những tia sáng yếu ớt của một ngày còn phớt nhẹ trên những bông cúc trắng vườn ai . Tôi ngẩn người, say mê ngắm vườn hoa. Vài chú bướm vàng nhởn nhơ bay, những bông hoa cúc vẫn lạnh lùng, vẫn ung dung cùng chúng bạn, vui hát, nhảy múa khi những đợt gío nhẹ lướt qua . Tôi mê man trong cảnh sắc ấy mãi cho đến khi bừng tỉnh , mới chợt nhận ra mình đang đứng giữa rừng hoa, những bông hoa rất đẹp được chau chuốt, chăm nom rất kỹ lưỡng bởi một bàn tay nghệ nhân điêu luyện . Người chủ vườn hoa này nhất định là người tài hoa, phong lưu, đài các . 
Có tiếng ai hát nho nhỏ ở trong nhà : Người ơi ! Một chiều nắng tơ vàng hiền hoà, hồn có mơ xa … Tôi nói vọng vào : 
- Vườn hoa tuyệt quá , cho tôi đứng ngắm một chút nha . - Cứ thự nhiên . 
Ôi giọng nói ai mà ngọt quá đi. Ngọt hơn mía lùi ở cái xóm Ngả ba Ông Tạ ngày xưa của tôi . Giọng nói mà đã bao năm , dù thăng trầm mấy độ, mà tôi vẫn còn giữ ở trong tim, vẫn còn ấp ủ nồng nàn. Gịong nói, giọng hát ôi sao mà quen thế . Tôi tò mò hé nhìn vào bên trong , một bóng dáng mảnh mai đang đứng trước gương chải tóc. Mái tóc mượt mà, chảy dài trên bờ vai thon nhỏ . Có phải người xưa không , Cỏ Úa năm nào đã tưởng chìm vào lãng quên ? Nhưng không phải. Tôi thẫn thờ qua từng câu chuyện với nàng . Duyên dáng ơi là …Từ đó tôi ngẩn ngơ như người mất hồn, tôi vui khi trò chuyện với nàng , tôi buồn khi bắt gặp nàng thân mật với người ta , tôi mất ngủ hằng đêm, người gầy đi, hốc hác …Tôi đi bác sĩ, bác sĩ bảo tôi thiếu dinh dưỡng , mất ký quá nhiều, cần nghỉ ngơi, bồi bổ cơ thể lại . Nếu không có thể sinh bệnh , sẽ rất phiền . Đúng là tôi đã quên ăn , quên ngủ nhiều ngày rồi . 
Cái vườn hoa ấy là vườn hoa Tao Đàn của tam tiên cô : Hà Tiên Cô, Hoang Tiên Cô và Giang Tiên Cô . Ba đoá hoa rực rỡ, tài sắc vẹn toàn, cầm kỳ thi hoạ đều tuyệt vời . Mỗi tiên cô mộĩ vẻ riêng biệt, ai cũng làm tôi ngây ngất thán phục . Hoang Tiên Cô thì biết tôi tương tư rồi nên hay đùa dỡn tôi hoài : 
- Muốn gì thì hối lộ cho bổn tiên cô một gói khô bò , mọi chuyện sẽ xong ngay 
- Sao ? Một hũ me ngào là có một buổi hẹn hò vui vẻ … 
Đại khái là những lời ngộ nghĩnh như vậy . Nhưng giời ơi, tôi đi tìm hết mấy chục cái chợ Mỹ ở đây mà vẫn không tìm ra khô bò và me ngào , nên cứ tức hùi hụi . Miết rồi tương tư cũng mãi chỉ là tương tư . Ấy thế mà cũng có vài phen sóng to gío lớn, sét nổ trong rừng hoang khi những nghi hoặc khoác áo từ đâu lù lù tới, bao trùm chúng tôi, quật chúng tôi túi bụi, không đường chống đỡ . Những giao du từ hôm đó gián đoạn . Tôi thất tình bỏ xóm đăng vào quân đội đánh Iraq . Ơ Iraq tôi thật sự đã xa xóm ảo, vì an ninh tôi chớ hề dám ghé quán cà phê internet lần nào, dù nhớ nàng, nhớ bao người thân trong xóm biết nhường nào . Ngày vui qua mau, tôi lầm lũi ngày đêm bên bờ ranh của sự sống chết . Hôm qua mới nghe tin bom xăng nổ , giết chết mấy chục con người, hôm nay chưa mở mắt ra đã nghe ôm bom cảm tử lao vào chỗ đông người . Chiến tranh đã cướp mất cả hồn thơ mơ mộng của tôi rồi .Tôi quên mất cà tôi nơi chiến trường . Con người và cuộc đời luôn như là xung khắc, chẳng thuận chiều ý nhau . Bể khổ là đây chăng ? 

Rồi ngày tôi trở về tìm lại xóm xưa . Xóm xưa giờ đã thay đổi rất nhiều . Bóng nàng đã khuất nẻo xa . Vườn hoa của Tam tiên cô giờ sao xơ xác, không người trông coi, chăm bón . Tôi đứng nhìn mà lòng quặn thắt, đau thương .Bóng dáng một Niệm Hương thỉnh thoảng ra vào . Có phải lòng ai còn vương vấn ? Hay cũng chỉ là một đóm tàn trên vùng ký ức đã cạn khô ? Tôi muốn nâng chiếc quạt lên để khơi lại một chút ấm của lò sưởi năm xưa, khi cuối đường chân đã mỏi, tay đã rung . Mà nào có được đâu … 
Tôi lại như một bóng ma thất thểu trong xóm ảo đơn độc một mình . 

"Những người muôn năm trước 
hồn ở đâu bây giờ ! ?"