Thứ Năm, 17 tháng 7, 2014

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 39

Chương 39

Tác giả: Đại Đại Vương

H ai chiếc xe cùng vào bãi đỗ, hiện giờ đúng là thời điểm hoàng kim, khắp nơi đều là danh xe, rất ít thấy xe loại B như Pasate, còn loại xe kiểu Ford như của Lưu Tùng căn bản là không có. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 38

Chương 38

Tác giả: Đại Đại Vương

D iệp Thiên Vân về phòng mình, tắm rửa một cái, đây là việc làm mỗi ngày của hắn, mỗi ngày vận động nhiều làm mồ hôi chảy đầm đìa, mỗi lần luyện tập xong căn bản là không tìm được chỗ nào không ẩm ướt. 
Rất nhiều người luyện võ mới vài ngày đã oán hận kêu gào không có tiến triển, kì thật thì võ học cần lâu dài, bọn họ thật là nên nhìn Diệp Thiên Vân luyện tập thế nào. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 37

Chương 37

Tác giả: Đại Đại Vương

T rên sân huấn luyện chỉ có hai người, Diệp Thiên Vân luyện một hồi Bát Cực Quyền, loại quyền pháp này rất hữu dụng khi công kích cận thân, nếu như hai bên cùng va chạm thì uy lực của nó còn lớn hơn Hình Ý Quyền. Người luyện Bát Cực Quyền bình thường trầm ổn hơn, thường chú ý hậu phát chế nhân, nhìn rõ nhược điểm của đối phương, ra tay nhanh chóng, nhất định dứt điểm trong một kích. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 36

Chương 36

Tác giả: Đại Đại Vương

D iệp Thiên Vân về phòng mình, cẩn thận suy nghĩ về sự lí giải võ lâm của Vương Vĩnh Cường, mặc dù gã nói cũng không toàn diện mười phần, thậm chí có thể nói là ít đến thảm thương, nhưng hắn vẫn có thể phát hiện một số điều ở trong đó. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 35


Chương 35

Tác giả: Đại Đại Vương

D iệp Thiên Vân sau khi nghe Vương Vĩnh Cường nói xong, con mắt đột nhiên trừng lên, đây là lần thứ hai hắn nghe Vương Vĩnh Cường nhắc tới võ lâm. Lần đầu tiên là đấu quyền ở chợ đêm, lần thứ hai chính là bây giờ. 

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 34

Chương 34

Tác giả: Đại Đại Vương

H ai người trả tiền xong, liền rời khỏi Dung Phủ, bây giờ cũng đã muộn, ánh đèn ở trước cửa khách sạn chiếu sáng trưng. 
Diệp Thiên Vân nhìn khuôn mặt Hàn Vận, không khỏi nhớ tới Lưu Giai Giai, nàng thủy chung là mối tình đầu của mình, cho dù là nam hay nữ, đều rất khó quên mối tính đầu của mình. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 33

Chương 33

Tác giả: Đại Đại Vương

D iệp Thiên Vân có chút mơ hồ, mình quay DV khi nào? Liền nói: "Tôi chưa từng quay DV, anh tìm tôi có việc gì không?" Nói xong ngẩng đầu lên chờ đại hán trả lời. 
Người tên Diêm Phong kia nói: "Một cước cậu đá cọc gỗ kia tôi thấy rất rõ, có chút bản lĩnh, ở tuổi cậu cũng coi như là nhân tài kiệt xuất, nhất là một cước sau, rất có uy lực!" Sau đó cẩn thận đánh giá Diệp Thiên Vân. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 32

Chương 32

Tác giả: Đại Đại Vương

D iệp Thiên Vân bóp tàn thuốc, đi tới bên giường hai người bọn họ nhìn, sau đó mới lên tiếng: "Tình huống ngày đó tin chắc bọn mày đều rõ, nhất định có người kể lại cho bọn mày rồi, chúng ta sẽ không nói vấn đề này nữa. Bây giờ bọn mày đều bị thương, nằm trong bệnh viên, nói, bọn mày có thái độ gì đối với chuyện này?" 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Tham Vọng

Tham Vọng

Tác giả: Đại Đại Vương

D iệp Thiên Vân đợi ở bên ngoài một lúc thì có chút không nhịn được, liền thắp một điếu thuốc ở trong bệnh viện. 
Hắn không quan tâm quy định gì cả, muốn hút ở đâu thì hút, mới vừa thắp lên, điện thoại trong túi quần reo lên. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 30

Chương 30

Tác giả: Đại Đại Vương

T iếu Chí Minh nói: “Hai người bị thương đều đang nằm ở trong bệnh viện, chúng tôi có thể đến hòa giải cho hai bên, anh thấy thế nào?" 
Gã cũng thấy khó chịu thay Diệp Thiên Vân, Diệp Thiên Vân là người như thế nào gã còn chưa rõ, nhưng từ việc hắn ra tay cứu người thì có thể thấy hắn là một người tốt thực sự. 

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 29

Chương 29

Tác giả: Đại Đại Vương

T iếu Chí Minh đang mải mê suy nghĩ thì cửa phòng thẩm vấn bật mở, một nữ cảnh sát đi vào phòng. 
Diệp Thiên Vân ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy nữ cảnh sát này có vóc người dong dỏng cao, mái tóc rối tung tạo ra một vẻ gì đó mềm yếu. Đôi mắt màu vàng vừa nhỏ vừa dài khiến người ta liên tưởng tới hồ ly tinh. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 28

Chương 28

Tác giả: Đại Đại Vương

D iệp Thiên Vân không hiểu gì, liền hỏi: “Xin hỏi có chuyện gì vậy?" Vương Vĩnh Cường đứng bên cạnh vẻ mặt cũng âm tình bất định. 
Có một cảnh sát nói: “Anh khỏe chứ, tôi họ Tiếu thuộc đội cảnh sát hình sự." Nói xong liền quay sang nói với Vương Vĩnh Cường: “Ngài là Vương Vĩnh Cường tiên sinh phải không, tôi đã từng thấy ngài." 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 27

Chương 27

Tác giả: Đại Đại Vương

V ương Vĩnh Cường đổi sang một bộ quần áo thể thao, trông người trẻ đi hẳn, y trông thấy Vương Thiến đến thì cao hứng nói: “Thiến Thiến, sao con đến muộn vậy? Đi hẹn hò à?" 
Nói xong liền cười phá lên, Vương Thiến hơi xấu hổ nói: “Bố, bố đang nói gì vậy? Con đã có bạn trai đâu?" Mặt nàng đỏ bừng, thi thoảng lại lén nhìn sang Thạch Thanh Sơn. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 26

Chương 26

Tác giả: Đại Đại Vương

D iệp Thiên Vân trở về võ quán, hắn vừa học xong tiết học cuối cùng trước ngày mùng một tháng năm nên cảm thấy rất nhẹ nhõm. 
Đi vào phòng của mình, Diệp Thiên Vân bỏ cặp sách xuống rồi phá lệ bật TV lên xem. Hắn thảnh thơi xem TV một lát rồi tiến vào mộng đẹp. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 25

Chương 25

Tác giả: Đại Đại Vương

D iệp Thiên Vân bình tĩnh nhìn giáo sư Vương Cửu Quân, ông giáo sư gật gật đầu với hắn, nói: “Rất tốt, vừa rồi cậu nói rất chính xác. Cậu tiếp tục giảng lại bài giảng của tôi cho các bạn học đi." Nói xong liền chọn một chiếc ghế ở hàng đầu rồi ngồi xuống. 

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 24

Chương 24

Tác giả: Đại Đại Vương

K hi Diệp Thiên Vân đến trường thì lớp chuyên ngành quản lý kinh tế của hắn đã sắp vào học, học kỳ này hắn chủ yếu học bốn khóa trình chuyên ngành là chính trị kinh tế học, tây phương kinh tế, đo lường kinh tế học, quốc tế kinh tế học. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 23

Chương 23

Tác giả: Đại Đại Vương

D iệp Thiên Vân cúi đầu nhìn đồng hồ, giờ đã gần bảy giờ rồi, phải ăn chút điểm tâm rồi còn đi học. 
Hắn quay trở lại phòng mình để lấy đồ, chìa khóa xe với sách vở vẫn để đấy.
Vừa bước vào phòng, Diệp Thiên Vân thấy Hàn Vận không ngủ mà đang xem TV thì nói: “Tôi muốn lấy ít đồ, cô không ngủ sao?" Nói xong liền lấy sách vở với máy tính. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 22

Chương 22

Tác giả: Đại Đại Vương

H àn Vận vào cục công an báo án, Diệp Thiên Vân không vào theo mà đứng bên ngoài chờ. 
Đợi lúc Hàn Vận báo án xong, Diệp Thiên Vân nhìn đồng hồ thì thấy chỉ còn hai tiếng nữa là vào tiết học buổi sáng. 
Phải về ngủ một chút mới được, nghĩ vậy hắn định đưa Hàn Vận đến khách sạn Shangri-La rồi lập tức quay trở về võ quán. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 21

Chương 21

Tác giả: Đại Đại Vương

D iệp Thiên Vân nghe radio một lúc, chợt nhớ sáng sớm mai còn có tiết, hắn phải về đi nghỉ sớm. Đang muốn khởi động xe thì đột nhiên nghe thấy tiếng ồn ào vọng lại từ đằng xa. 
Diệp Thiên Vân nhìn về phía phát ra thanh âm, ở phía trước chừng một trăm mét, hắn thấy loáng thoáng bóng bốn người đàn ông đang lôi kéo một người phụ nữ. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 20

Chương 20

Tác giả: Đại Đại Vương

H ai người bọn họ một thì liên tục ra chiêu, một thì không ngừng di chuyển né tránh, cứ dây dưa như thế khoảng ba phút, Diệp Thiên Vân phát hiện cao tăng Thiếu Lâm liên tục ra đòn hiểm, mà Vô Tình thì vẫn không ngừng bước tới bước lui. 

Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 19

Chương 19

Tác giả: Đại Đại Vương

K hông lâu sau, trên màn hình lại hiện lên giới thiệu về hai tuyển thủ tiếp theo.
Trên màn hình giới thiệu sở trường của mỗi người. Rõ ràng trình độ của trận đấu này cao hơn trận đầu tiên, rất nhiều người cũng bắt đầu xem giới thiệu, xem ra Vương Vĩnh Cường nói không sai, không giống như trận đầu chẳng có ai để ý.

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 18

Chương 18

Tác giả: Đại Đại Vương

Ấ n tượng đầu tiên của Diệp Thiên Vân về nơi này là nó quá xa hoa, so với bên ngoài thì khác một trời một vực. Thảm đỏ được làm thủ công, bóng đèn bằng thủy tinh phát ra ánh sáng vàng. Phòng khách rộng rãi khiến người ta vừa tiến vào cửa liền cảm thấy như đang tiến vào một cung điện. Những bức điêu khắc ở xung quanh tạo ra cảm giác hài hòa, các tác phẩm này cùng ánh đèn rất hợp với nhau, đều bộc lộ ra được những điểm đặc trưng của mình. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 17

Chương 17

Tác giả: Đại Đại Vương

D iệp Thiên Vân lái xe tới KTV, vừa bước vào hắn liền thấy có rất nhiều người đang chờ để được vào hát, Diệp Thiên Vân gọi nhân viên phục vụ dẫn hắn tới thẳng phòng làm việc của Vương Vĩnh Cường. 
Đây là lần đầu Diệp Thiên Vân tới đây, hắn thấy điều kiện chung quanh rất bình thường, thậm chí còn có cảm giác nó không tốt được như ở võ quán Thành Phong. Chỗ này có tạp âm quá lớn, đi lên tầng rồi mà vẫn nghe văng vẳng được tiếng ca hát. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 16

Chương 16

Tác giả: Đại Đại Vương

D iệp Thiên Vân mới xoay người đi được hai bước, thì phát hiện đằng sau có tiếng gió truyền tới. Từ sau khi tu luyện nội công, phản ứng của thân thể hắn trở nên rất nhạy bén. Nếu là trước kia, tuy cảm giác với bên ngoài của hắn cũng rất nhạy, nhưng khả năng phán đoán phương hướng lại không chính xác, so với bây giờ thì kém xa. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 15

Chương 15

Tác giả: Đại Đại Vương

C ả đám quay về phía phát ra tiếng, chỉ thấy Hàn Băng bình thường không cười lấy một lần mà giờ lại bật cười, trông giống như một đóa hoa Hải Đường nở rộ, khiến người khác cảm thấy mê ly. Cô đang mặc một bộ võ phục màu trắng, tục ngữ có câu: Nữ nhân đẹp nhất khi mặc đồ trắng. Bây giờ Hàn Băng mặc đồ màu trắng càng làm tăng thêm vẻ thuần khiết của cô.

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 14

Chương 14

Tác giả: Đại Đại Vương

D iệp Thiên Vân đi lên tầng ba, sau khi luyện thêm vũ khí hắn quay về phòng, ngồi xem TV một lúc rồi mới chịu đi ngủ. 
Sáng sớm hôm sau hắn đã chạy lên trường, gặp đúng phải tiết học của tiến sĩ mỹ nữ. Kỳ thực Diệp Thiên Vân thấy rất thích những tiết giảng của Hàn Vận, vì trong khi giảng cô ấy hay kết hợp giữa lý thuyết cùng thực tế. So với những cách giảng suông thông thường thì cách giảng này thực dụng hơn. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 13

Chương 13

Tác giả: Đại Đại Vương

T háng tư thời tiết phương Bắc trở nên nóng hơn, trên con đường bằng phẳng hàng đoàn xe vội vàng lăn bánh, từng đoàn người tới tới lui lui, sự ồn ào của đô thị tại giờ phút này đã bộc lộ hết ra. Trên phố đã có rất nhiều người mặc áo cộc tay, tiết xuân khiến trong lòng mỗi người đều cảm thấy thật ấm áp. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 12

Chương 12

Tác giả: Đại Đại Vương

N ăm người sau khi mỗi người luyện xong hai lượt, Diệp Thiên Vân tiến hành chỉ điểm cho mỗi người, chỉ ra những động tác không đúng quy phạm của bọn họ, nói với người khác, để bọn họ chỉ ra những điểm không đúng cho nhau. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 11

Chương 11

Tác giả: Đại Đại Vương

V ương Vĩnh Cường và các đồ đệ cùng Diệp Thiên Vân tới một quán cơm Công Đại để ăn cơm, sau khi uống rất nhiều rượu mới đưa Diệp Thiên Vân trở về, Diệp Thiên Vân trước đây cũng thường cùng bạn cùng phòng uống rượu trắng, nhưng nhiều nhất cũng chỉ uống được khoảng nửa cân, mà hôm nay lúc ăn cơm rõ ràng cảm thấy mình càng uống càng tỉnh. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 10

Chương 10

Tác giả: Đại Đại Vương

R ất nhanh trên thang lầu nghe thấy rất nhiều tiếng bước chân, Vương Vĩnh Cường dẫn mấy người từ dưới thang lầu đi lên đây, nhìn thấy Thạch Thanh Sơn bị đánh, vội vàng phê bình trước: “Thanh Sơn ta đã nói ngươi bao nhiêu lần rồi, người còn trẻ không thể quá ngông cuồng, chuyện này không có gì tốt, ngươi rốt cuộc vẫn rất kiêu ngạo, cha ngươi trước khi mất nói như thế nào, chẳng lẽ ngươi đã quên rồi sao? Học nghệ không thông thì thôi, lại còn lúc nào cũng vênh váo hung hăng”. 

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 9

Chương 9

Tác giả: Đại Đại Vương

X ung quanh bắt đầu xì xầm to nhỏ, bình thường rất ít người tới nơi này luận võ, tuy nhiên tỷ thí trong võ quán vẫn có một ít, nhưng đơn thương độc mã tới như Diệp Thiên Vân đúng là lần đầu tiên. Cho nên rất nhiều học trò vô cùng ngạc nhiên, đều muốn xem loại chuyện mới lạ này. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 8


Chương 8

Tác giả: Đại Đại Vương

S au khi Diệp Thiên Vân cùng mấy gã cùng phòng trở lại phòng, liền muốn đi tắm, bởi vì hẳn ngửi thấy trên người mình có một mùi lạ, loại mùi này thật sự không được tốt cho lắm, không khỏi nhíu nhíu mày. Hôm qua mới tắm sạch, như thế nào còn có mùi hôi nồng nặc như vậy. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 7

Chương 7

Tác giả: Đại Đại Vương

B ốn người mỗi người nhận một bộ trang phục Taekwondo, đi thay quần áo ở phòng thay đồ. Trong phòng thay đồ Lưu Tùng cầm trang phục nói rất bỉ ổi: “Thối quá, chúng ta đều là đai trắng cả!” 
Mà Trần Nhiên còn chưa hiểu nên nói quả thật ngớ ngẩn: “Vậy thì sao, đai trắng có cái gì không tốt” Vương Bằng suýt phì cười, cũng không giải thích cho Trần Nhiên nghe, làm cho vẻ mặt Trần Nhiên càng thêm mờ mịt. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 6


Chương 6

Tác giả: Đại Đại Vương

N gọn đèn pha buổi tối thoáng u ám, Lưu Tùng lái xe đưa bốn cô gái trở về, còn Diệp Thiên Vân lại đi cùng với Vương Bằng và Trần Nhiên, trường học quá mười một giờ thì tắt đèn, phải trước mười một giờ trở lại trường học mới được, bởi vậy trên đường chạy vội một mạch, như vậy ít nhất cũng sẽ không phải ngủ ở bên ngoài.

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 5

Chương 5

Tác giả: Đại Đại Vương

D iệp Thiên Vân gấp sách lại, bất giác suy nghĩ rất nhiều rất nhiều, bây giờ Kim Chung Tráo đối với mình thật sự mà nói có rất nhiều chỗ hữu dụng. 
Sau tầng bảy trước tiên không cần lo lắng, hấp dẫn trước tầng năm đối với hắn mà nói thật sự là rất lớn, trong sách nói lúc Kim Chung Tráo đạt tới tầng thứ năm thân đồng tử sẽ không cần giữ nữa, xem ra vị cao nhân tiền bối này đã viết ra một sáng kiến mang tính chất đột phá. 

Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 4

Chương 4

Tác giả: Đại Đại Vương

L úc này tay Diệp Thiên Vân có chút run rẩy, thực ra hắn chỉ là trong lúc vô tình mà có được, lúc đầu đi du lịch khi nhìn thấy quyển sách này, chỉ tùy ý lật qua hai trang căn bản là không ôm bao nhiêu hy vọng đối với nó. Nếu như quyển sách này thật sự là công pháp, như vậy coi như là cuộc đời may mắn có được, loại tình tiết trong tiểu thuyết này cũng có thể gặp được, hắn cẩn thận lật lật, xem ra không giống như là giả. 
Phỏng chừng không ai bởi vì ba mười đồng đem quyển sách này biến thành như vậy, phí công cũng không được gì, nghĩ vậy Diệp Thiên Vân hít vào một hơi thật sâu, đè nén tâm tình kích động mà hút một điếu thuốc, đem sách cùng cuốn sách mỏng ở giữa sách để vào trong rương hành lý, sau đó chỉnh lại quần áo ra khỏi phòng, nâng cổ tay lên nhìn, còn khoảng mười lăm phút chỉ sợ không kịp, liền hướng phòng học chạy vội đến. 
Diệp Thiên Vân vừa chạy vừa nghĩ, Kim Chung Tráo hiện nay cũng không phải là bí mật không thể truyền lại, bây giờ rất nhiều nhà sách có thể đều có bán, ở trên mạng tìm tòi cũng không ít, không nên kẹp nó ở giữa quyển sách, chẳng lẽ còn có bí mật gì đó? 
Nghĩ tới đây Diệp Thiên Vân cười cười tự giễu, ai mà biết cùng với sách ở nhà sách bên ngoài có phải là độc nhất vô nhị, bây giờ chình mình lại kích động trước như vậy. Không lâu sau liền đi vào phòng 208, nhìn đồng hồ thời gian còn một phút, thầm nghĩ nguy hiểm thật liền len lén tiến vào phòng. 
Vừa quét mắt vào cửa liền nhìn thấy người cùng phòng hướng chính mình vẫy tay, xem ra đã chừa cho mình một chỗ, học kỳ này môn kinh tế chính trị đến bây giờ còn chưa tới một tiết. Mặc dù mỗi tuần đều có một tiết, nhưng bởi vì thầy giáo có một hội học tập nghiên cứu và thảo luận, cho nên đã cho nghỉ học hai tuần. Mà bây giờ đã là tuần giữa tháng ba, đây là tiết đầu tiên của học kỳ mới, nên để lại cho thầy giáo một ấn tượng tốt. 
Diệp Thiên Vân đi đến chỗ ngồi mà bạn cùng phòng chừa cho hắn, mới vừa ngồi vào vị trí đã nghe Lưu Tùng ở kìa nói rất đứng đắn: “Biết gì chưa, nghe nói môn kinh tế chính trị học giáo viên mới là một tiến sĩ mới từ nước ngoài trở về, học vấn về phương diện kinh tế chính trị học ở trường chúng ta là No.1. Giảng bài cũng rất có trình độ, còn là một cô giáo nghiên cứu sinh, nữ tiến sĩ mới hơn ba mươi một chút, mạng của ta như thế nào lại tốt như vậy chứ! Bộ đồ chuyên ngành văn phòng, đùi ngọc thon dài, giày cao gót xinh xắn, mà lại có khí chất thành thục. Có thể lớn mật nhìn nàng say đắm ở trên tiết của nàng, nàng nếu cười với ta…” 
Diệp Thiên Vân trực tiếp loại bỏ lời nói phía sau đó của gã, vẻ mặt đứng đắn của gã khi nói chuyện, lại phối hợp cùng từ ngữ vô cùng tục tĩu, làm cho người ta không phục cũng không được, cũng không biết là như thế nào lại luyện thành loại kỹ năng siêu việt này. Xem ra lời của Lưu Tùng này cũng chỉ có thể nghe hai câu trước, mấy câu sau của gã thật giống như đánh rắm. 
Đúng lúc này thì mỹ nữ giáo viên đi vào, Lưu Tùng gần như đã quên mất chuyện trọng yếu là còn chưa qua mùa đông. Nữ tiến sĩ đeo kính gọng kim loại màu vàng, mặc áo bông, phía dưới là quần dài cùng một đôi giày bông. Diệp Thiên Vân liếc mắt qua cô giáo một cái, quả thật rất có khí chất, nhưng chỗ thu hút người khác trên người nàng, cũng không phải là khuôn mặt, cũng không phải là dáng người, mà là bộ dạng yêu kiều thành thục của nàng. 
Đây là điều mà các thiếu nữ không có, mỗi một giai đoạn của nữ nhân đều không giống nhau. 
Đảo mắt nhìn một chút, Lưu Tùng đang trợn mắt há mồm, giống như nhìn thấy người ngoài hành tinh, xem ra chính hắn còn chưa khôi phục lại. Trong miệng lẩm bẩm không ngừng phải nhớ kỹ, như là bị ma ám. 
Cô giáo ở trên bảng đen viết tên chính mình, nàng gọi là Hàn Vận Tịnh tự giới thiệu nói: “Các bạn học sinh, tôi là giáo viên dạy các bạn môn kinh tế chính trị học này, các bạn học tốt kinh tế chính trị cũng sẽ rất có lợi đối với sự phát triển của các người sau này, kinh tế chính trị học là một môn lấy xã hội loài người sản sinh quan hệ tức quan hệ kinh tế liên quan đến nghiên cứu đối tượng có tính khoa học, đồng thời chứng minh loài người trong xã hội trên mỗi một giai đoạn phát triển điều khiển sản xuất tư liệu vật chất cùng quy luật phân phối. Có thể khiến các người hiểu rõ tư bản hoạt động, quá trình tư bản tuần hoàn, nếu như học tốt môn của tôi, đối với các bạn có lợi vô cùng…” Nhìn lại mấy người bạn cùng phòng, hình như con mắt bọn họ đều đã đặt vào cái tên ở trên bảng đen, còn chưa có phục hồi lại tinh thần, thật là hết chỗ nói. 
Một tiết rất nhanh đã trôi qua, Diệp Thiên Vân đối với khóa học này rất có hứng thú, cảm thấy ở trong cuộc sống thực tế chắc là có chỗ hữu dụng. 


Mới vừa hết tiết, mấy người Lưu Tùng liền chạy đến phía trước để hỏi vấn đề, mà bọn họ có chút chậm mất, phía trước đã sớm vây quanh một tầng dày, cố chen cũng không thể tiến vào, ai mà biết được người thực sự có vấn đề cần hỏi có bao nhiêu đây? 


Đều là giả bộ mượn cơ hội lại gần mới là thật, mỹ nữ giáo viên đối với mình để lại ấn tượng rất sâu, nếu có cơ hội cùng cô giáo tiếp xúc, phát sinh cái gì đó hoặc là muốn nghĩ tới một chút chuyện phát sinh gì đó. Diệp Thiên Vân mặc dù cũng thích phụ nữ đẹp, nhưng hắn lại không chấp nhận phương thức này, một chút phong độ cũng không có, cái này cũng không phải là phương thức hắn theo đuổi con gái, nếu như có cơ hội thì rất tốt còn nếu không có cơ hội thì nên quên đi. 


Không giống mấy người cùng phòng với hắn, ở đó tranh giành với nhau! Giống như học sinh tiểu học, cách này xem ra rất tệ. 


Hắn ra khỏi cửa phòng ở cửa đại sảnh đốt một điếu thuốc, rít liền hai hơi, chờ bọn Lưu Tùng đi ra. 


Chỉ lát sau đã phát hiện mấy người bọn học cúi đầu đi ra, Vương Bằng phía sau ở bên kia cũng thắp một điếu thuốc, nói với thái độ kiên quyết: “Mẹ kiếp, thân thể không tốt quả thực là không được, chúng ta đều thiếu tập luyện thể dục, xem những người đó quả thực là không phục không được, kia chính là thực lực! Ngày mai chính là thứ bảy cuối tuần, vừa đúng lúc có thể đi xã đoàn, chúng ta cùng đi luyện Taekwondo, lần tới liều chết với bọn họ”. 


Lưu Tùng cùng Trần Nhiên cũng gật đầu hung hăng, xem ra bọn họ bị đả kích cũng không nhỏ. Diệp Thiên Vân nhìn vừa bực mình lại vừa buồn cười, tập luyện cũng không phải chuyện một ngày, lắc đầu nói: “Chúng ta hay là trước tiên đi khỏi nơi này, quay về phòng rồi nói” Nói xong cùng nhau đi đến phòng tập thể. 


Về tới phòng sự không hài lòng vừa nãy hình như đã mất đi, mấy người bọn họ lại bắt đầu nói về vấn đề sắc đẹp, nói về mỹ nữ giáo viên, vừa rất xinh đẹp lại có nhiều khí chất, những người này đều có chút tâm lý biến thái muốn làm chuyện mãnh liệt, trao đổi thêm một lát nữa thì không chuyện nào mà không nói, như là có chung nhận thức nào đó, mỗi khi nói về vấn đề quan trọng ánh mắt đều phải trao đổi một chút, cuối cùng mới gật đầu đồng ý. 


Diệp Thiên Vân có chút nghe không lọt, liền đem quyển sách cùng cuốn Kim Chung Tráo nọ vốn làm cho hắn kích động ở trong rương da lấy ra đặt vào trong cặp sách đi nghiên cứu. Thư viện người trong phòng tự học rất ít, chỉ một vài người thưa thớt, không ai chú ý đến ai. 


Diệp Thiên Vân lấy Kim Chung Tráo trong cặp ra, hắn trước kia ở nhà sách có xem qua quyển sách Kim Chung Tráo này, bởi vì hắn từ lúc rất sớm hắn đã nghĩ muốn đem nội gia quyền cùng ngoại công kết hợp lại, mặc dù không biết người đời trước đã từng luyện như vậy hay chưa, nhưng nếu như có thể kết hợp với nhau trình độ liền có thể đề cao không ít, từ sau khi cùng Lưu Giai Giai chia tay, tâm tư hắn không còn đặt nặng ở trên con gái, chuyện này ảnh hưởng rất lớn đối với hắn, ý nghĩ cùng ước mơ lúc trước và bây giờ có sự khác biệt rất lớn. 


Ý nghĩ trước kia của hắn rất đơn giản, chỉ là muốn tìm một người mà mình thích, cùng bản thân trải qua hạnh phúc là quá tốt rồi. Nhưng bây giờ hắn cảm giác được phụ nữ không chỉ muốn có tình yêu, có lẽ càng muốn đàn ông có năng lực, có thực lực. Xã hội rất thực tế, thường cùng tưởng tượng của mình có bất đồng rất lớn. Hiện tại học tập nhiều có thể có một ít hữu dụng, về sau liền có thực lực rất lớn. 


Hơn nữa Diệp Thiên Vân nội tâm là một người vô cùng kiêu ngạo, bây giờ lại bị kích thích rất sâu, loại cứng đầu trời sinh này lập tức hiện rõ, cũng không trước bất kỳ ai cho dù là chuyện gì mà cúi đầu. Hơn nữa hắn vẫn đối với giang hồ có sự mê luyến rất sâu, việc ân oán rất vui vẻ thống khoái, hy vọng có một ngày có thể đứng trên đỉnh núi, nhìn thiên hạ, đạt tới cảnh giới đại thành. 


Diệp Thiên Vân tìm một chỗ ngồi, nhìn thoáng qua bốn phía một chút, rồi mới mở cặp sách, lấy ra một ít sách vở bình thường, cuối cùng mới lấy hai quyển sách kia ra, nhìn cuốn sách nhỏ Kim Chung Tráo trước, quyển sách này thực ra rất mỏng, mặt sau bìa sách Vương Đức Hành viết chữ hơi nhỏ, đại ý chính là một bằng hữu của hắn vô tình có được quyển Kim Chung Tráo này, sau lại luyện tập Kim Chung Tráo có chút thành tựu. 


Sau này vị bằng hữu của hắn bị kẻ thù đuổi giết, sợ quyển bí tịch này bị kẻ thù đoạt được, cho nên đem quyển sách này giao cho mình, muốn truyền cho hậu nhân, nhưng Vương Đức Hạnh cũng không tìm được người kế thừa, đành phải đem quyển sách này đặt vào cùng Hình Ý quyền hắn tâm đắc, hy vọng hậu nhân chính mình có thể học tập. 
Nhìn giới thiệu của quyển sách Diệp Thiên Vân nghĩ có lẽ hậu nhân của Vương Đức Hạnh cũng không chú ý tới “Hình ý quyền giải” bình thường này, mới cho bản thân một cơ hội tốt như thế. Nghĩ vậy lại xem tiếp, phát hiện quyển “Kim Chung Tráo” này cùng với “Kim Chung Tráo” mới ở ngoài nhà sách cũng không có gì bất đồng, cũng là chia làm mười hai tầng. 


Kim Chung Tráo là một trong tứ đại thần công của thiếu lâm tự Trung Quốc, nghe thuật lại là do Thủy Tổ Đạt Ma thiền sư Thiếu Lâm tự sáng chế, võ thuật Thiếu Lâm bác đại tinh thâm, nhất là bảy mươi hai tuyệt kỹ, nhưng muốn luyện thành thật sự là rất khó khăn, võ công Thiếu lâm coi trọng tuần tự các bước, muốn có thành tích không luyện vài chục năm, chỉ sợ là chuyện không thể. 


Xem được một nửa Diệp Thiên Vân có chút không nhìn tiếp được nữa, phương pháp luyện tập cũng không sai biệt lắm so với sách mới ở nhà sách bán bây giờ, còn là một thứ đã bị rách, hại ta kích động nửa ngày. 


Nghĩ vậy lại có cảm giác hình như không được tôn kính với tiền bối Vương Đức Hành, nên lại xem tiếp. Giờ đến sau trang thứ năm mới phát hiện có điểm bất đồng, mặt trên viết Kim Chung Tráo luyện tập đơn giản, muốn luyện thành lại rất khó khăn. 


Nghe nói từ xưa đến nay, chỉ có duy nhất tuyệt thế kỳ tài Đại Ma thiền sư luyện thành, tráo môn hoàn toàn biến mất, trở thành thân thể kim cương bất hoại, căn bản không cần động võ, Đạt Ma thiền sư năm đó để mặc các cao thủ các môn phái quyền đấm cước đá, lực phách kiếm trảm, lửa đốt nước ngập, không ngủ không ăn năm trăm ngày, thậm chí ăn Xuyên Tràng cực độc, nhưng vẫn bình an vô sự, tinh thần xán lạn, bèn làm chấn động võ lâm thiên hạ, sau đó người sáng lập Thiếu lâm tự, uy chấn năm sông bốn biển, vĩnh viễn lưu truyền, để lại tuyệt học Kim Chung Tráo có công rất lớn. 


Mà tiền bối Vương Đức Hạnh lưu bản bí tập này lại, là giảng năm tầng trước, trong hai năm là có thể luyện thành, sau tầng đó dựa vào tư chất không giống nhau của mỗi cá nhân mà tiến vào cảnh giới khác nhau. Năm đó vị tiền bối này dùng mười năm thời gian luyện đến tầng chín, ném lá phóng hoa cũng có thể đả thương người, cho dù gặp phải đối thủ nội công cao cường, cũng không thể đem bản thân đánh thành nội thương, thần binh lợi khí cũng chỉ có thể làm bị thương ngoài da mà không tổn hại cơ thể, trừ khi đâm trúng gần tráo môn một tấc rưỡi, mới có thể bị tử vong. 


Nếu chính mình luyện thành môn công phu này thì cũng thật là đáng sợ, Diệp Thiên Vân không khỏi rơi vào ý nghĩ điên cuồng ở trong đầu. Loại hấp dẫn này đối với Diệp Thiên Vân chính là hấp dẫn trí mạng. 


Hắn từ nhỏ say mê công phu hiểu sâu sắc rằng, nếu như thật sự luyện đến trình độ cuối cùng, cũng không còn gì có thể cản trở chính mình, hơn nữa hắn có thể ở một phương diện hoặc lĩnh vực nào đó trở thành người tạo ra trật tự. 


Hắn bóp chặt nắm tay, chậm rãi bình tĩnh lại, véo mạnh ở đùi mình, nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh, người hoàn thành việc lớn không nên sớm vui mừng, không thể bởi vì cám dỗ mà làm hư tính cách chính mình. 


Xem thêm một lúc nữa mới chỗ hiểu rõ làm sao để Kim Chung Tráo nhanh chóng có được thành tựu, bản thân Kim Chung Tráo phối hợp với nội công, cũng không phải chỉ là rèn luyện thân thể như lời tuyên truyền bây giờ, nhưng Kim Chung Tráo trước tầng năm, nội công chưa phát huy tác dụng lớn, chỉ có càng luyện về sau, nội công khi luyện Kim Chung Tráo mới càng ngày càng phát huy tác dụng, cho nên tuyệt thế cao nhân viết quyển sách này, bản thân sáng tạo một loại nội công, qua lại phối hợp luyện tập năm tầng trước, như thế có thể tăng tốc độ luyện tập Kim Chung Tráo, ít nhất cũng nhanh hơn mười lần. 


Thật ra Kim Chung Tráo nghe nói muốn luyện đến tầng thứ mười hai phải trên trăm năm, còn phải là xử nam mới được. Khi đó cũng chỉ có thể kiềm chế bản thân, tâm đã tranh đấu xong, đều một lòng hướng phật. Tầng sau cùng khi luyện tập phải nâng cao nội công ban đầu, nhưng cần rất nhiều dược liệu mới có thể đạt được mục đích nhanh chóng. 


Nhìn mục lục dược liệu, Diệp Thiên Vân cảm thấy hoảng sợ, Linh chi, Nguyệt kiến thảo, Đỗ trọng, Hà thủ ô, Hoàng kỳ, Xuyên sơn giáp, Xà sang tử, Bách lưỡng kim, Nhâm tham, Đông trùng hạ thảo, mật gấu, vân vân… Trong đó Nhân sâm, Linh chi còn phải trên trăm năm, mỗi tháng đều phải đổi dược liệu một lần, theo giá bây giờ mỗi tháng phải tốn hơn mười triệu. Mỗi ngày đều phải ngâm một canh giờ, nếu ngâm tám năm mười năm, thân thể so với hoàng kim còn quý hơn. Luyện đến công thành viên mãn, thật sự là biến thành kim thân.

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 3

Chương 3

Tác giả: Đại Đại Vương

D iệp Thiên Vân trở lại trường học vừa đúng lúc mấy gã dâm ở phòng ngủ tập thể đang bàn luận, nói về việc tham gia một ít hoạt động của xã đoàn, trong trường học để học sinh tự phát triển đề xướng, học sinh tự điều hành tổ chức xã đoàn, có rất nhiều loại. Ví dụ như nhóm vi tính, nhóm bóng rổ, nhóm võ thuật, nhóm Taekwondo, hội họa, nhiếp ảnh, hơn nữa học sinh tham gia còn được cộng điểm học,

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 2

Chương 2

Tác giả: Đại Đại Vương

L úc tạt qua quán trà, Diệp Thiên Vân bỏ năm đồng mua một bao thuốc, lục ví tiền vẻn vẹn còn ba trăm đồng cùng một thẻ ngân hàng, nhìn thế nào cũng không phải một người giàu có. Gần đây hắn càng thèm thuốc. Có thể là vì Lưu Giai Giai, nhất là hai ngày nay, hết một điếu lại thèm một điếu. 

Truyện ngắn Vô Địch Hắc Quyền Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 1

Quyển 1 Gió Êm Sóng Lặng - Chương 1

Tác giả: Đại Đại Vương

T ại một sân ga nhỏ không có mấy người, Diệp Thiên Vân lẳng lặng ngồi trên băng ghế, đốt một điếu thuốc Hồng Hà Bài, đây là lần thứ tư hắn đi du lịch. Ở nơi không biết tên, âm thầm lang thang, đánh dấu thời điểm kết thúc chuyện cũ, cũng đồng thời bắt đầu câu chuyện mới.

Truyện ngắn Vợ Hiền

Vợ Hiền

Tác giả: Tràm Cà Mau

1. 
Vợ tôi không phải là một người đàn bà có nhan sắc khuynh nước đổ thành. Bởi tôi, vốn tài mạo tầm thường và cũng không có nhiều may mắn bất ngờ để lọt mắt xanh những cô có nhan sắc chim sa cá lặn. Vả lại tôi cũng thường nghe bố tôi tuyên truyền nhồi nhét trong cái đầu từ nhỏ rằng, đẹp đến mấy rồi cũng trở thành méo mó xấu xí, và vợ đẹp là vợ người ta. Vợ tôi cũng không có tài ba xuất chúng, bởi tôi vốn nể sợ và có thành kiến với những người đàn bà tài giỏi, vì họ thường kiêu ngạo và hay thành độc tài vợ trị.

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

Truyện ngắn Vợ Hiền Và Quê Hương

Vợ Hiền Và Quê Hương

Tác giả: Lê Thị Nhị

Vừa ra khỏi bệnh viện, Sâm đã thấy bác tài xế đứng dựa lưng vào xe với điếu thuốc lá trên môi. Sâm đến bên bác tài, vỗ vai thân mật. 
- Bác đợi tôi có lâu không? Xin lỗi bác nhé, có một bệnh nhân cần cấp cứu nên tôi ra hơi trễ. 
Bác tài rít thêm một hơi dài trước khi ném nửa điếu thuốc còn lại xuống đất: 

Truyện ngắn Vợ là "Mẹ"

Vợ là "Mẹ"

Tác giả: Văn Dũng

Anh bạn tôi có hai thằng con "quỷ sứ", vì vậy anh được vợ khen là ngoan nhất trong ba "thằng". Vợ tôi đẻ được một nữ, một gái, cho nên tôi là người đẹp trai nhất trong nhà và được vợ chiều chuộng như con trai một, chẳng mấy khi phải mó tay vào việc nhà. Tám tiếng ở cơ quan đã đủ mệt. Về nhà, cô ấy hết sức thông cảm và cứ bắt tôi ngả lưng mà nghỉ, hoặc xem tivi, đọc báo... để giữ gìn "ngọc thể".

Truyện ngắn Vỡ mật

Vỡ mật

Tác giả: Thanh Mai

Bích Giang là một cô gái có sức quyến rũ lạ lùng. Bảo cô ấy đẹp, tôi chắc là không vì mũi nàng tẹt, nhỏ xíu và cái miệng thì móm. Bảo cô ấy có duyên? Chắc thế, bởi vì đàn ông nhiều người gặp cô là chết mê chết mệt. Đôi mắt cô nàng lúc nào cũng long lanh, như mặt nước hồ thu mời mọc các lãng tử say tình;

Truyện ngắn VỢ NGOẠI

VỢ NGOẠI

Tác giả: Trần Hoài Văn

Thú thực là tôi hết sức bất ngờ khi gặp hắn, lại ở giữa cái đất Sài gòn này. Hắn là bạn học cùng tôi suốt mấy năm cấp III ngoài Hà nội. Không thân, nhưng tôi khá quí, vì tính tình hắn sởi lởi, tốt bụng và là một tay hài hước có tiếng. Hết phổ thông, hắn trượt Đại học, đi lính. Còn tôi, may mắn hơn, đủ điểm đi Tây.

Truyện ngắn Vợ Nhà Thơ Kể Chuyện

Vợ Nhà Thơ Kể Chuyện

Tác giả: Trung Trung Đỉnh

Nhà tôi là một người nổi tiếng. Hồi mới yêu nhau, thú thực tôi chỉ yêu cái bề ngoài phong trần lầm lũi và bí ẩn của anh. Tôi nghĩ, những kẻ phong trần thường cao thượng. Những kẻ cao thượng thường khiến người ta khó hiểu, thậm chí hiểu lầm. Tôi có một lô những lý thuyết kiểu như vậy để tự bào chữa cho những điều thiên hạ đàm tiếu. Cái Trà, bạn thân nhất của tôi, vì không chịu nổi những bình luận của chung quanh đã gọi tôi riêng ra một chỗ, bảo: "Mày yêu lão ấy hay yêu những bài thơ không vần và cái Mi-Pha của lão?"

Truyện ngắn Vợ nhặt




Vợ nhặt

Tác giả: Kim Lân

Vợ nhặt 
Trước kia mỗi chiều, cứ vào lúc chạng vạng mặt người(1) thì Tràng đi làm về. Hắn bước ngật ngưỡng trên con đường khẳng khiu luồn qua cái xóm chợ của những người ngụ cư(2) vào trong bến. 
Hắn vừa đi vừa tủm tỉm cười, hai con mất nhỏ tí, gà gà đắm vào bóng chiều, hai bên quai hàm bạch ra,

Truyện ngắn Vỏ Ốc Cô Đơn

Vỏ Ốc Cô Đơn

Tác giả: Ái Khanh

(07/28/00 ) 
Quỳnh Hoa yêu thương, 
Suốt tuần lễ nay anh như lên cơn sốt mỗi khi nghĩ đến phải viết bức thư này cho em. Anh muốn quên đi điều này, tránh né điều mà anh thật lòng muốn mất đi trí nhớ để không còn một chút gì trong ký ức nữa... Nhưng rồi anh phải đối diện với sự thật. Có nghĩa là anh phải viết lá thư này đến em... 

Truyện ngắn Vỏ quýt dày có móng tay nhọn

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn

Tác giả: Richard Deming

Mở cửa phòng ngủ của Vivien và yên tâm vì không thấy cô trong đó, anh đi ra hành lang và mở cửa phòng ngủ của Amos. Trên giường có một người đang nằm trùm chăn kín đầu. Piter bước vào, nâng khẩu súng lên và bắn vào đó bốn phát. 

Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014

Truyện ngắn VỢ TÔI

VỢ TÔI

Tác giả: Kim Yu-Jong

T ôi xin bảo đảm với ông rằng chẳng một người nào lại có thể nói với ông là mụ vợ của tôi đẹp, nếu có chăng thì chỉ hoạ may là một người hoàn toàn thật sự gàn dở. 
Tôi, kẻ đã phải chịu đựng mụ ấy hết ngày này sang ngày khác, tôi xin được thưa : thực sự mụ ta chẳng đẹp đẽ gì, thế mà tôi đã cố hết sức để có được một cái nhìn thoáng hơn. Một người đàn bà ,

Truyện ngắn Vợ tôi thời El Nino

Vợ tôi thời El Nino

Tác giả: Phạm Ngọc Cảnh Nam

T ỐI HÔM ẤY, VÀO CÁI GIỜ MÀ LẼ RA TÔI PHẢI NGỒI Ở QUÁN VĂN nghệ để uống bia với các bạn tôi như thường lệ, thì tôi lại hí hửng chạy về nhà với cái mặt đỏ kè sau khi đã nốc vội mấy lon Tiger, và mang về cho vợ tôi một niềm vui bất ngờ. 

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Truyện ngắn Vợ tôi và cây đàn ghi ta

Vợ tôi và cây đàn ghi ta

Tác giả: Trung kim

K hi tôi nhìn lén một cô gái dậy thì ở nhà hàng xóm với ánh mắt ngẩn ngơ và thích thú thì mẹ tôi bắt gặp. Mẹ chỉ mỉm cười và lặng thinh. Ít lâu sau, mẹ dẫn tôi ra phố tìm mua một cây đàn ghi ta. Hoàn cảnh gia đình tôi lúc bấy giờ chẳng no đủ gì nên quyết định mua cho tôi một cây đàn ghi ta là một vấn đề quan trọng. Thú thật lúc bấy giờ tôi chưa say mê gì về âm nhạc lắm. Tâm trí tôi chỉ có hoài niệm về ba tôi,

Truyện ngắn Vợ và Người Tình Chương kết

Chương kết

Tác giả: Thảo Nhi

Đặt lên mộ những đoá hoa màu trắng. Nghi Dung quỳ xuống bênh cạnh Thế Tùng. Bé Ti Ti cũng bắt chước quỳ theo, Nghi Dung ôm lấy nó: 
-Lạy ba lạy đi con. 
Ti Ti ngoan ngoàn làm theo. Thế Tùng quay sang, anh kéo Ti Ti vào lòng. 

Truyện ngắn Vợ và Người Tình Chương 12


Chương 12

Tác giả: Thảo Nhi

Thế Tùng đến trường, trống vừa điểm tan học. Học trò lũ lượt đi ra. Thế Hùng chạy ra đầu tiên. Cậu bé chạy ào ra xe của cha. Thế Tùng âu yếm kéo con vào lòng hỏi: 
- Chị Ti Ti đâu? 
Thế Hùng láu táu: 
- Ti Ti là con gái nên điệu hạnh đi ở sau đó ba. 

Truyện ngắn Vợ và Người Tình Chương 11

Chương 11

Tác giả: Thảo Nhi

Thẩm Hà nhận 20 triệu từ tay Nghi Dung, cô nhìn Nghi Dung bằng ánh mắt căm ghét thù hận, bởi dù sao lòng đố kỵ nhỏ mọn muôn thuở trong đàn bà vẫn không sao không có . Nghi Dung sang trọng lịch lãm đi cùng cô em chồng vào nhà Thẩm Hà có mặt từ lúc xe vừa dừng lại trước cổng, cô lịm đi, lòng ghen tức sôi sục khi Thế Tùng không đến, cô muốn anh nhìn thấy cô xinh đẹp lộng lẫy lần cuối cùng . Vậy mà Thế Tùng không đến . 2 người đàn bà nhìn nhau Nghi Dung lên tiếng trước: 

Truyện ngắn Vợ và Người Tình Chương 10

Chương 10

Tác giả: Thảo Nhi

Từ cửa hàng dược liệu trên đường Hai Bà Trưng bước ra, tay ôm mớ thuốc, tay lục túi quần tìm chìa khóa xe, bỗng Thế Tùng sững người, khi nhận ra trên chiếc xe Dream đang chạy vù qua là Thẩm Hà. Chiếc áo thun màu đỏ chấm trắng và mái tóc đó làm sao anh lầm cho được. Thẩm Hà ngồi phía sau,

Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014

Truyện ngắn Vợ và Người Tình Chương 9

Chương 9

Tác giả: Thảo Nhi

Thẩm Hà đẩy chiếc Dream ra ngõ. Hôm nay Thế TÙng bảo là bân trực không đến được, tha hồ cho cô đi phố dung dăng.

Truyện ngắn Vợ và Người Tình Chương 8

Chương 8

Tác giả: Thảo Nhi

Thẩm Hà giận dỗi quay đi, nướ mắt cô tràn trên má 

- Từ sau ngày đi Đà Lạt, anh chưa bao giờ đưa em đi đâu. Bây giờ có anh Hai nhắn đi VT, anh cũng không đưaem đi được nữa sao ? 

Truyện ngắn Vợ và Người Tình Chương 7

Chương 7

Tác giả: Thảo Nhi

Không hẹn mà lại gặp nhau giữa hai bà bầu. Thẩm Hà gần ngày sanh xồ xề nặng nhọc lê bụng từ phòng khám phụ khoa đi ra, Nghi Dung đi cùng Tuệ Thanh. Tuệ Thanh lái xe đưa Nghi Dung đi thăm thai vì bụng Nghi Dung đã bước sang tháng thứ sáu. 

Truyện ngắn Vợ và Người Tình Chương 6

Chương 6

Tác giả: Thảo Nhi

- Hình như anh có ''việc gì lo lắng, phải không Thế Tùng ? Có thể chia sớt với em được không anh ? 

Thế Tùng nhẹ kéo Nghi Dung sát vào người mình. Dưới anh đèn ngủ màu hồng em dịu, đôi mắt Nghi Dung mở to nhìn chồng, tóc cô rủ dài trước ngực, gương mặt xinh xắn đáng yêu quá. Thế Tùng thở dài 

Truyện ngắn Vợ và Người Tình Chương 5

Chương 5

Tác giả: Thảo Nhi

Thẩm Hà dội lại trước cửa phòng điều trị, bởi cô vừa nhìn thấy Thế Tùng một tay nâng đôi vai vợ, một tay bón sữa cho vợ. Cơn ghen tức dâng nghẹn cứng lồng ngực, cô mím môi, mắt long lên nện mạnh gót giày bước vào phòng. Thế Tùng ngẩng lên, anh bối rối nhìn người tình. Cốc sữa trên tay sánh ra đổ trên áo Nghi Dung. Nghi Dung nhẹ nắm bàn tay chồng.